TẠP GHI Sự thất vọng bắt đầu sau chuyến đi thăm mặt trăng về. Người về chỉ mang theo mớ đá: Tuyệt không có dấu vết sinh vật nào. Từ ấy, những thám hiểm khác không khá hơn. Nơi bấy lâu chúng ta vẫn đặt nhiều mơ tưởng là hỏa tinh: Hỏa tinh rốt cuộc cũng làm cụt hứng giới “tìm bạn bốn phương”. Cuối thiên niên kỷ thứ II dấy lên một nghĩ ngợi: Phải chăng chúng ta là sinh vật duy nhất trong vũ trụ vô cùng? Cô đơn đến thế thật là cô đơn. Hãi hùng…
Tân và tôi là bạn “cố tri”. Biết nhau, chơi với nhau từ hơn nửa thế kỷ. Nói cho đúng, sáu mươi năm. Từ ngày chúng tôi còn ở tiểu học. Hoàn cảnh đẩy đưa, Tân cư ngụ bên Pháp, tôi ở Mỹ, lâu lắm mới có cơ hội thăm nhau một lần. Thời gian trôi qua, cả hai nay đã trở thành hai ông già. Lần cuối gặp nhau ở Pháp, Tân về Paris đón tôi và bà xã, đem về nhà ở ngoại ô, đãi một bữa cơm hoàn toàn Việt nam, tự tay nấu lấy…
THƠ *Thơ Viết Trên Một Phần Thân Thể tôi viết những câu thơ trên trái tim mình trái tim tôi là một ngôi làng ngoài tổ quốc ngôi làng bị nổ tung bởi những mảnh chữ bắn ra từ quê nhà những tin tức như hỏa tiễn của thời huynh đệ tương tàn trái hỏa tiễn một buổi chiều rơi xuống giữa mâm cơm thịt em trộn lẫn vào những miếng thịt trên đĩa máu mẹ thêm vào cùng với bát canh anh cúi xuống chan canh gắp thịt trái tim tôi là một thửa ruộng ngoài tổ quốcthửa ruộng bị cầy nát bằng những chữ …..cướp nhà,…
TRUYỆN NGẮN Việt Tribune Lão Hạng lại mò về, lại ôm bụng ngồi rên hừ hừ.. lão bị đau bao tử kinh niên, mà chẳng thuốc men gì. Với lại, mỗi khi bệnh thuyên giảm và có mấy đồng, là lão lại nốc rượu vào, làm sao mà hết đau được. Nhưng thử hỏi, nếu không còn rượu, thì lão ấy chắng có lý do để sống trên đời này làm gì. Cuộc chiến kết thúc năm 75, lão vứt bỏ quân phục, xé hết giấy tờ, kể cả tấm bằng lái xe Jeep, mà lão lái cho một ông…



