Chương trình trợ giúp cho chủ nhà bị thất nghiệp?
Hi Trina, tôi hiện đang làm chủ một căn nhà nhưng đang rất chật vật trả tiền hàng tháng bởi vì tôi vừa bị thất nghiệp 2 tháng nay. Trina có thể cho tôi biết là chính phủ có chương trình gì giúp đỡ những người như tôi hay không. Cám ơn Trina. VINCENT - Campbell Thưa anh Vincent, về những chương trình giúp đỡ cho những chủ nhà đang gặp khó khăn trong vấn đề trả tiền nhà, sau đây là những chương trình của tiểu bang California như Keep Your Home California: 1.Chương trình UMA hay Unemployment Mortgage Assistance: chương trình này giúp trả tiền nhà cho những chủ nhà đang bị thất nghiệp và đang được hưởng tiền thất nghiệp. Tiền giúp đỡ trả tiền nhà hàng tháng tối đa sẽ là $3,000 và người đươc hưởng trợ cấp có thể lên đến 9 tháng liên tiếp. 2.Chương trình TAP hay Transitional Assistance Program là chương trình giúp đỡ tiền trợ cấp dọn nhà lên đến $5,000 cho những chủ nhà đã được ngân hàng đồng ý chấp nhận cho bán short sale. 3.Chương trình thay đổi mới nhất của liên bang là chương trình HARP hay Home Affordable Refinance Program. Đây là một chương trình tái tài trợ (refinance) của chính phủ Obama cho những chủ nhà đang có món nợ cao hơn giá trị căn nhà. Trong khi các ngân hàng tư nhân không chịu cho tái tài trợ thì chính phủ sẽ giúp cho những chủ nhà đang gặp khó khăn xin tái tài trợ. Điều kiện của chương trình là: • Chủ món nợ phải là ngân hàng chính phủ Fannie Mae hay Freddie Mac • Nhà mua trước 31 tháng 5 năm 2009 • Chủ nhà không được trả tiền nhà trễ trong 6 tháng vừa qua. Đây là một chương trình rất tốt cho những chủ nhà đang gặp khó khăn trong vấn đề trả tiền nhà và muốn refinance hay tái tài trợ. Chương trình này áp dụng cho cả nhà đang ở lẫn nhà cho thuê. Quí vị đang điên đầu vì nợ nhà chồng chất trả không nổi, hay nhà đang bị nguy cơ bị nhà băng kéo, hoặc tất cả gút mắt về mượn nợ, mua bán nhà cửa? Xin đừng quá lo lắng. Hãy liên lạc ngay với Trina. Là một chuyên viên địa ốc và làm loan chuyên nghiệp, Trina đã giúp cho nhiều quý vị giảm nợ xuống mức thấp nhất với những chương trình loan modification, hoặc mua bán nhà short sale hoặc bank owned với giá cả thấp hơn rất nhiều so với thị trường. Địa chỉ email của Trina là This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. hoặc cell phone là 408-828-7714.
Cuối Năm Tính Sổ… Đời
Trong tháng 12 này có hai cái chết tuy trùng hợp về thời gian nhưng lại tương phản về mặt ý nghĩa; một cái chết làm ta thương xót, trong khi một cái chết khác khiến người sống thở phào nhẹ nhõm như vừa trút đi một gánh nặng. Tôi muốn nói đến cái chết của kịch tác gia kiêm nhà đấu tranh dân chủ, cựu Tổng Thống Tiệp Khắc Václav Havel và của nhà độc tài Kim Jong-il của Bắc Hàn. Havel mất hôm Chủ Nhật, 18 tháng 12 vừa qua vì ung thư phổi, hưởng thọ 75 tuổi. Từ sau cuộc nổi dậy Mùa Xuân Prague năm 1968 chống sự cai trị của Liên Xô bị đàn áp một cách đẫm máu, Havel bị theo dõi, trù dập, cấm xuất bản và bị bỏ tù liên tục vì ông chủ trương rằng chế độ cộng sản độc tài không thể đổi mới mà phải triệt hạ hoàn toàn. Trong thời gian này, ông lén lút phát hành bài viết “The Power of the Powerless”, tạm dịch là “Sức mạnh của những kẻ bất lực”, trong đó ông biện luận rằng ngay những người dân bình thường cũng có thể góp phần làm rạn nứt chế độ cộng sản độc tài bằng cách công khai chối bỏ những lừa bịp, dối trá mà dựa trên đó chế độ được hình thành và tồn tại. Một câu nói của Havel được nhiều người nhắc đến là “Truth and love must prevail over lies and hatred”, tạm dịch “Sự thật và tình thương phải chiến thắng sự dối trá và hận thù.” Sau khi cuộc Cách Mạng Nhung (Velvet Revolution) thành công năm 1989, ông được bầu làm Tổng Thống của Tiệp Khắc. Tuy không phải là một chính trị gia chuyên nghiệp, Havel đã có một nhận xét hết sức tinh tế về ý niệm dân chủ mà Tây phương cố gắng “xuất cảng” sang các nước đang sống dưới ách độc tài. Ông quan niệm rằng thay vì cổ võ cho nhân quyền và quyền tự do của con người - vốn dễ dàng bị bóp méo bởi chính quyền viện cớ rằng những quyền này phải phù hợp với hoàn cảnh và môi trường của từng đất nước – chúng ta nên đấu tranh cho nhân phẩm (human dignity) vì nhân phẩm là điều bất di, bất dịch. Tổng Thống Obama phát biểu cảm nghĩ của ông về cố Tổng Thống Václav Havel như sau, “Tôi tìm được sự hứng khởi trong những lời nói và tài lãnh đạo của ông. Václav Havel là một người bạn của nhân dân Hoa Kỳ và của tất cả những ai tranh đấu cho tự do và nhân phẩm, và những lời nói của ông sẽ tồn tại mãi theo thời gian”. Trong khi đó, tại bán đảo Triều Tiên “Lãnh Tụ Mến Yêu” Kim Jong-il của Bắc Hàn qua đời hôm thứ Bảy, 17 tháng 12 vì bệnh tim mạch, hưởng thọ 69 tuổi; nhưng phải mất đến hai ngày tin này mới được công bố cho thế giới biết. Lên nối ngôi cha của ông là Kim Il-sung năm 1994, người sáng lập nước Bắc Hàn, Kim Jong-il “trị vì” 17 năm và biến Bắc Hàn thành quốc gia thứ tám trên thế giới có vũ khí hạt nhân, và có một quân đội hùng mạnh đứng hàng thứ năm trên thế giới với quân số lên đến 1.1 triệu người . Cái giá phải trả cho những thành quả quân sự vừa kể là hơn 2 triệu người, gần bằng 10 phần trăm dân số của cả nước, chết đói trong thập niên 1990. Trong lúc dân tình sống lầm than đến mức chết đói, nhà “lãnh tụ không ai sánh bằng” (“peerless leader”) sống một cuộc đời vương giả với những buổi tiệc tùng hoang phí và rượu mạnh đắc tiền nhất đúng theo câu nói, “Sống chết mặt bây, tiền thầy bỏ túi”. Một điều duy nhất mà tôi “chấm” về Kim Jong-il là ông rất thích phim. Người ta đồn ông có đến 20.000 phim ngoại quốc trong “tủ” phim của ông, trong đó có trọn bộ phim James Bond vốn là những phim mà ông yêu thích nhất. Tuy biết rằng “nghĩa tử là nghĩa tận”, tôi tin chắc rằng rất nhiều người trên thế giới nhận được tin Kim Jong-il qua đời trong niềm hân hoan vô bờ. Tôi chợt nghĩ nếu nhân loại có nhiều Václav Havel và ít Kim Jong-il hơn, thế giới này chắc chắn sẽ là một nơi tuyệt vời cho mọi người cùng chung sống. Trở lại với đề tài địa ốc, một số thân chủ của tôi mua nhà lần đầu có thắc mắc về vấn đề khai báo tức “disclosure” trong trường hợp của nhà bán do nhà băng làm chủ tức “bank-owned” hay REO. Nhận thấy đây cũng là câu hỏi chung của nhiều người mua cũng như của người bán nhà (bán “short sale” hay bán bình thường), chúng tôi mạn phép trích dẫn câu hỏi sau đây của một thân chủ, “Khi mua nhà ‘bank-owned’, người mua có quyền đòi hỏi người bán cho biết lịch sử căn nhà, chẳng hạn như trong nhà từng có người chết không? Thường nhà do nhà băng làm chủ được bán dưới dạng ‘As-Is’, đòi hỏi như thế có được sự trả lời không? Ai hay cơ quan nào (listing agent hay công ty title) có trách nhiệm phải trả lời? Họ không khai báo (disclose) có vi phạm luật địa ốc không?” Như chúng ta đều biết, nhà “bank-owned” hay REO là do nhà băng làm chủ và kêu bán sau khi tịch thu nhà (foreclosed) từ người chủ nhà cũ không còn khả năng trả tiền nhà (mortgage) hàng tháng nữa. Ông chủ nhà mới tức nhà băng chưa hề sống trong căn nhà này một ngày nào cả, thành thử nhà băng hoàn toàn mù tịt về lịch sử của căn nhà cũng như về việc có người nào chết trong nhà từ 3 năm trở lại nay hay không. Chính vì thế California Association of REALTORS® (CAR) đã đưa ra một “form” mang tên “REO Advisory” mà người bán và người mua bắt buộc phải kí. Một trong những điều luật của “REO Advisory” miễn trừ cho người bán tức nhà băng việc kê khai về lịch sử của căn nhà bằng cách cho phép người bán không phải nạp cho người mua “form” mang tên “Real Estate Transfer Disclosure Statement”, thường được gọi tắt là TDS. Tuy nhiên, câu hỏi người bán có biết “Within the last 3 years, the death of an occupant of the Property upon the Property” (tạm dịch là “Trong vòng 3 năm trở lại nay, có người nào cư ngụ tại nhà này chết trong nhà”) lại nằm trên “form” mang tên “Supplemental Statutory and Contractual Disclosures” (viết tắt là SSD). Một khi người bán tức nhà băng đã được miễn trừ “form” TDS, thì họ có quyền “ăn theo” miễn luôn “form” SSD. Lí do hết sức đơn giản của sự miễn trừ này là người chủ mới (nhà băng) chưa hề sống trong căn nhà này một ngày nào cả. Rất nhiều người mua và bán nhà hiểu lầm rằng trong trường hợp nhà bán “As-Is” người bán nhà (đã và/hay đang sống trong căn nhà này) không cần phải kê khai lịch sử của căn nhà gì cả. Suy nghĩ như thế hoàn toàn sai và trái luật, bởi vì mua bán “As-Is” có nghĩa rằng người mua bằng lòng mua căn nhà với tình trạng hiện tại như thế này mà không đòi hỏi người bán phải sửa chữa sau khi đã được người bán khai báo tất cả những vấn đề hư hại mà căn nhà này mắc phải. Người “listing agent” và “title company” cũng chưa hề sống trong căn nhà này một ngày nào, thành thử họ cũng không có trách nhiệm trả lời câu hỏi này. Nói tóm lại, trong trường hợp của nhà bán “bank-owned”, nếu quý bạn muốn biết có người nào chết trong nhà trong vòng 3 năm nay, bạn phải đến sở cảnh sát của thành phố nơi căn nhà tọa lạc để nhờ cảnh sát chạy một bản báo cáo về những sự kiện có liên quan đến cảnh sát của căn nhà này. Nếu như có người chết trong nhà, xe cứu thương và cảnh sát phải có mặt tại hiện trường và sự kiện này sẽ được cảnh sát ghi nhận trên một bản báo cáo. Phí tổn để sao y lại bản báo cáo thay đổi tùy theo mỗi sở cảnh sát địa phương. Trước thềm Giáng Sinh, tôi cầu mong niềm vui Giáng Sinh sẽ ở lại với tất cả các thân chủ, bằng hữu và bạn đọc của tôi trong năm mới sắp đến. Tôi cũng không quên cám ơn ba má tôi, bà xã tôi, các em và những thân chủ của tôi đã hỗ trợ tôi rất nhiều trong công việc làm mà tôi hằng đeo đuổi từ bao nhiêu năm. --------------------------------------------- --------------------------------------- Andrew Nhân Lưu, REALTOR® và Certified Distressed Property Expert®, cộng tác lâu năm với công ty địa ốc Tuscany Real Estate Services, Inc. với chủ trương “Your Satisfaction Is My Only Goal™”, đã giúp rất nhiều thân chủ thành công trong việc mua và bán nhà “bank owned” và “short sale” cũng như nhà “regular sale” trong những năm gần đây. Xin liên lạc trực tiếp với Andrew Nhân Lưu tại This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. hay tại (408) 896-7388 khi quý bạn đọc có những nhu cầu, thắc mắc về địa ốc, hay có những ý kiến đóng góp về bài viết này. Quý bạn có thể nghe bài này qua sự diễn đọc của Thanh Phương trong chương trình “Địa Ốc Cuối Tuần” phát thanh trên băng tầng KVVN-AM 1430 thứ Bảy 7-8 PM, và Chủ nhật 10-11 AM và 1-2 PM; và trên băng tầng KSJX-AM 1500 thứ Bảy 12-1PM.
Câu chuyện lá đu đủ có thể chữa bệnh…
Uống bia tại Paris: Nơi đâu là rẻ nhất?
Đêm Hội Ngộ Tài Danh Cổ nhạc tại San Jose
Chiếu Khán Hoa Kỳ Trong Tài Khoá 2012
Bản Tường Trình Thường Niên Về Số Người Xin Chiếu Khán Di Dân Ðã Ghi Danh Tại Trung Tâm Chiếu Khán Quốc Gia Ðến Ngày 1/11/2011 Trong tiến trình bảo lãnh, đơn của những người bảo lãnh sẽ được các trung tâm di trú ở Hoa Kỳ chuyển đến Trung Tâm Chiếu Khán Quốc Gia (tức NVC) thuộc Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, và sau khi hoàn tất một số thủ tục sau cùng, Trung Tâm này sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ đến các Tòa Lãnh sự liên hệ. Những người được bảo lãnh thuộc nhiều diện khác nhau có số lượng chiếu khán (visa) giới hạn được đăng ký trong danh sách chờ đợi chiếu khán. Mỗi hồ sơ đều có một ngày ưu tiên dựa trên ngày sở di trú nhận được đơn bảo lãnh. Việc cấp chiếu khán chỉ có thể được tiến hành chỉ khi nào ngày ưu tiên đã đến kỳ đáo hạn. Những ngày đáo hạn hồ sơ được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ phổ biến mỗi tháng trên Bản Thông Tin Chiếu Khán. Có 226.000 chiếu khán được cấp mỗi năm. Số chiếu khán cấp cho mỗi quốc gia cũng có giới hạn dựa trên các diện bảo lãnh theo thứ tự ưu tiên. Sự giới hạn chiếu khán là số chiêú khán tối đa được cấp trong một năm cho các đương đơn đang sinh sống trong một quốc gia. Trong năm 2012, số chiếu khán giới hạn cho mỗi quốc gia sẽ vào khoảng 25.900 chiếu khán. Bản tường trình này chỉ cho thấy số đơn bảo lãnh mà Trung Tâm Chiếu Khán Quốc Gia đã nhận được. Nó không bảo gồm số lượng đơn bảo lãnh rất lớn đang chờ được duyệt xét ở các văn phòng di trú. Trên toàn thế giới, hiện có 4 triệu 500 ngàn người được bảo lãnh đang chờ đơn bảo lãnh của họ đến kỳ đáo hạn. Chúng ta hãy so sánh con số này với số chiếu khán 226.000 giới hạn được cấp trong một năm. Sau đây là số người được bảo lãnh, ở các diện theo thứ tự ưu tiên, đang chờ được cấp chiếu khán trên toàn thế giới: - Diện Bảo Lãnh Gia Ðình Thứ Nhất (được gọi là diện F1, gồm con độc thân, trên 21 tuổi của công dân Mỹ): 290.000 người. - Diện F2A, bao gồm vợ hoặc chồng và con độc thân, dưới 21 tuổi, của các Thường trú nhân: 360.000 người. - Diện F2B, bao gồm các con độc thân, trên 21 tuổi của các Thường trú nhân: 550.000 người. - Diện Bảo Lãnh Gia Ðình Thứ Ba (được gọi là diện F3, bao gồm các con đã lập gia đình của công dân Mỹ): 850.000 người. - Diện Bảo Lãnh Gia Ðình Thứ Tư (được gọi là diện F4, bao gồm các anh chị em của công dân Mỹ): 2.500.000 người. Trong các diện bảo lãnh theo danh sách chờ đợi để được cấp chiếu khán ở các nước, Việt Nam đứng hàng thứ ba với 280.00 người đang chờ đợi đơn bảo lãnh của họ đến kỳ đáo hạn. Chỉ riêng các nước Mễ Tây Cơ, Phi Luật Tân và Ấn Ðộ, có nhiều người phải chờ đợi lâu hơn Việt Nam. Việt Nam đứng hạng thứ bảy trong số các nước có số người thuộc diện bảo lãnh F1 cao nhất. Số chiếu khán dành cho các con độc thân, trên 21 tuổi sẽ vào khoảng 26.250 trong suốt tài khoá 2012. Số lượng này đã vượt quá số chiếu khán giới hạn trong năm. Tại Việt Nam hiện nay, có khoảng 9.500 đương đơn thuộc diện F1 đang chờ đợi để phỏng vấn. Số chiếu khán giới hạn trên thế giới mỗi năm dành cho diện F3, các con đã lập gia đình của công dân Mỹ, là 23.400. Việt Nam đứng hạng thứ ba trong số 10 nước có đông số người thuộc diện F3 nhất, với trên 77.000 người đang chờ để được phỏng vấn. Chỉ có hai nước Mễ Tây Cơ và Phi Luật Tân có số người diện F3 nhiều hơn Việt Nam. Anh chị em của các công dân Mỹ nằm trong diện F4. Có 2 triệu 500 ngàn anh chị em và gia đình của họ trên toàn thế giới đang chờ được cấp chiếu khán, nhưng chỉ có 65.000 chiếu khán F4 dành cho họ mỗi năm. Thời gian chờ đợi theo thứ tự ưu tiên của diện Bảo Lãnh Gia Ðình Thứ Tư này phải chờ đợi lâu hơn các diện khác vì số chiếu khán được yêu cầu vượt quá số chiếu khán giới hạn. Thời gian chờ đợi nhiều lúc đã vượt quá 11 năm ở hầu hết các nước và phải mất từ 15 đến 20 năm chờ đợi ở một số quốc gia khác như Phi Luật Tân và Ấn Ðộ. Việt Nam đứng hạng tư trong danh sách các nước có diện F4, với 180.000 người đang chờ đợi để hoàn tất thủ tục duyệt xét chiếu khán. Thưa qúy vị, mặc dù số chiếu khán giới hạn sẽ kéo dài thời gian chờ đợi, nhưng đã có nhiều thân chủ đã đến Hoa Kỳ trước mùa Giáng Sinh 2011. Văn phòng Robert Mullins International rất vui mừng khi qúy thân chủ đã được đoàn tụ với người thân sau bao ngày xa cách. Nhân dịp này. chúng tôi xin cầu chúc qúy thính giả, qúy thân chủ và gia đình một mùa Giáng Sinh đầm ấm, đầy niềm vui và hạnh phúc. Hỏi Ðáp Di Trú Có cách nào để Tòa Lãnh sự Hoa Kỳ có thể cấp chiếu khán di dân trước khi đơn bảo lãnh đáo hạn (để được duyệt xét cấp chiếu khán) không? Không cách nào. Chiếu Khán Di Dân không bao giờ được cấp trước khi đơn bảo lãnh đến kỳ đáo hạn.. Nếu một người cần đến Hoa Kỳ sớm hơn để điều trị bệnh tật, cần phải nộp đơn xin Chiếu Khán Nhân Ðạo càng sớm càng tốt. Có những chọn lựa nào khác dành cho các con sẽ không còn hợp lệ vì đã trên 21 tuổi trước khi được duyệt xét cấp chiếu khán không? Hiện nay chỉ còn một chọn lựa duy nhất là xin áp dụng Ðạo Luật Bảo Vệ Tuổi Trẻ Em (tức Ðạo luật CSPA). Ðạo luật này cho phép thời gian sở di trú duyệt xét đơn bảo lãnh được trừ vào số tuổi hiện tại của người con khi đơn bảo lãnh đến kỳ đáo hạn. Quý độc giả muốn có thêm tin tức cập nhật, xin theo dõi qua báo chí hay đón nghe chương trình phát thanh của chúng tôi vào mỗi tối thứ Tư từ 7PM và sáng Chủ Nhật từ 11:00AM, trên các làn sóng 1430AM, 1500AM, và 106.3FM. Hoặc liên lạc với một văn phòng Robert Mullins International gần nhất: Westminster: Văn Phòng mới trong khu Hanoi Plaza, trên đường Bolsa (714) 890-9933, San Jose (408) 294-3888 (779 Story Road, phía trước Wal Mart ), Sacramento (916) 393-3388 hay Email: This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it. .
Đêm Giáng Sinh của Người Bảo Dưỡng
Giáng Sinh ở nơi xa nhà
Giáng Sinh đầu tiên tôi xa gia đình là ở miền đất cách quê hương một đại dương bao la. Xa cả nửa vòng trái đất. Năm đó người trong giáo xứ bảo trợ đưa mấy anh em vào rừng chặt thông đem về nhà trưng. Ra cổng trả tiền theo chiều cao của cây. Hai mét, giá 20 đô-la. Lần đầu tiên lạc vào rừng thông, mùi nhựa và hương thông thoang thoảng trong gió se lạnh cho tôi cảm giác lâng lâng. Mơ mộng. Nhớ nhà. Sài Gòn gần độ Giáng Sinh có năm trời se lạnh, trên nhiều con phố cũng bày bán thông, nhưng hầu hết là thông kim tuyến. Không chút hương thơm. Năm đó tôi dự lễ nửa đêm đầu tiên nơi xứ lạ. Giáo đường vang vang thánh ca. Tiếng Anh còn lõm bõm, chưa nghe ra ca từ của “Silent Night, Holy Night”. Qua điệu nhạc quen thuộc tôi theo giọng ca đoàn ngân nga trong đầu: “Đêm Thánh vô cùng. Giây phút tưng bừng. Đất với Trời. Se chữ đồng…”. Xanh của thông. Trắng của tuyết. Đỏ của Santa Claus. Đèn mầu rộn ràng nhấp nháy. Bên cạnh cây thông lòng tôi không reo vui mà buồn xám ngắt. Nỗi nhớ nhà buốt như cắt da. * Thập niên sau tôi lại đón Giáng Sinh xa nhà, nơi một vùng đất mới. Xa nước Mỹ. Xa cả Việt Nam. Năm đó tôi công tác tại xứ Togo bé nhỏ ở châu Phi. Dạy học ở tỉnh, những kì nghỉ lễ thường về thủ đô Lomé ở chơi với đôi vợ chồng bạn thân đồng hành. Một dịp, chị bạn có mẹ từ bang Oregon qua thăm và muốn đi lễ đêm Giáng Sinh. Cả ba chúng tôi đều là người Ki-tô giáo, gia đình bạn đạo tin lành còn tôi công giáo. Đã lâu không ai đi lễ đêm Giáng Sinh. Phần tôi vì thời tiết lạnh ở Hoa Kỳ nên nhiều năm qua ngại không ra đường lúc đêm khuya. Đôi vợ chồng bạn, trước khi sang Togo đã làm việc nhiều năm tại một làng nhỏ bên xứ Nepal nên cũng không có cơ hội đi lễ. Tối nay theo đề nghị của người mẹ muốn có những hiểu biết hơn về đời sống, sinh hoạt tôn giáo của dân Togo nên chúng tôi rủ nhau đi lễ nửa đêm mừng đón Giáng Sinh nơi xứ lạ. Togo có dân số hơn 5 triệu, đa số theo đạo thờ cúng vật tổ, 51%; Thiên Chúa giáo 30%, Hồi giáo 19%. Trời ấm áp. Bên ngoài nhà thờ chính toà hai bên giăng đèn màu từ tháp cao đổ xuống. Bên trong đã đông giáo dân. Đang ngó tìm chỗ trống, một ông quản thấy chúng tôi là người ngoại quốc nên mời lên ngồi vào những hàng ghế đầu dành cho quan khách và người nước ngoài, ngay trước tượng Chúa Hài Đồng. Thánh lễ bằng tiếng Pháp. Tôi đủ khả năng hiểu và vì cũng quen với nghi thức phụng vụ công giáo nên dễ hiệp thông, hướng tâm hồn lên cầu nguyện. Ca đoàn hát tiếng Pháp và tiếng địa phương, Ewe hay Mina tôi không rõ. Khi điệu nhạc quen thuộc của bài thánh ca trổi lên, âm vang tiếng Pháp và tiếng địa phương hoà vào nhau, lòng tôi lại reo lên lời ca tiếng Việt: “Đêm Thánh vô cùng. Giây phút tưng bừng…” Tan lễ, chúng tôi về nhà bạn ăn uống, kể cho nhau nghe những kỉ niệm Giáng Sinh. Bạn bỏ vào máy một băng nhạc với nhiều bài ca mà tôi đã quen thuộc. Khi nghe Anne Murray hát “I’ll be home for Christmas” lòng tôi chùng xuống những nỗi nhớ nhà. Anh chị kể về những ngày làm việc ở Nepal, từ làng quê ra thị xã phải di chuyển bằng lừa, tốn đến 8 tiếng. Ở đó không có nhà thờ mà chỉ có ngôi chùa. Tôi kể cho bạn nghe về những làng quê công giáo theo linh mục di cư vào nam năm 1954, trong đó có bố mẹ tôi, và lập nên những họ đạo mới ở vùng Hố Nai, Gia Kiệm, Ngã ba Ông Tạ. Nơi đây tôi được sinh ra và đã tham gia nhiều cuộc rước kiệu quanh những xóm ngõ khi còn nhỏ. Người mẹ đến từ nước Mỹ xa xôi tỏ vẻ vui vì được biết đến nhiều sinh hoạt tôn giáo và hài lòng vì đã tham dự thánh lễ nửa đêm ở Togo. Còn chúng tôi sẽ không bao giờ quên được kỉ niệm Giáng Sinh này, vì đã lâu rồi không đi lễ đêm, tối nay tình cờ lại được đón tiếp trịnh trọng khi vào thánh đường. * Hai năm sau tôi công tác ở Galang, Indonesia. Những ngày cận lễ, chiều chiều trên loa nhà thờ phát ra những bản tình ca Giáng Sinh quen thuộc thuở nào. Giữa đảo tị nạn, giọng hát Khánh Ly, Thanh Lan, Sỹ Phú, Lệ Thu đưa tôi về khung trời kỉ niệm xa xưa: Mùa Giáng Sinh xưa anh hẹn anh sẽ về Ngày đó Noel bên hội sao trần thế Anh có nhớ không anh Em mặc màu áo xanh lam Xanh như liễu Đà Lạt Một chiều đông Giáng Sinh… Lại một Noel nữa Mấy mùa giáng sinh rồi Anh ở đồn biên giới Thương về một khung trời Chắc Đà Lạt vui lắm Mimosa mimosa nở vàng Anh đào khoe sắc thắm Hương ngào ngạt không gian… Sân nhà thờ Đức Mẹ Vô Nhiễm đông nghẹt giáo dân đứng, ngồi. Hành lang trước cửa nhà thờ được biến thành khán đài cho các em Thiếu nhi Thánh Thể, các bạn Thanh niên Công giáo và ca đoàn trình diễn thánh ca, làm hoạt cảnh, đóng kịch mừng đón Chúa Hài Đồng. Sinh hoạt đêm nay như ở một họ đạo nơi quê nhà. Galang tuy xa quê hương nhưng không khí đón Giáng Sinh rất giống Việt Nam trong những ngày trước năm 1975. Đèn, sao lấp lánh. Hình ảnh máng cỏ, hang đá, những tiếng hát, tiếng đàn gợi lại cho tôi nỗi nhớ nhà: Đàn ôi cứ rung những điệu réo rắt Hát khen con một Chúa Trời, rày sinh xuống cõi đời Hỡi người dương thế lặng nghe cung đàn Mau tìm cho tới thờ kính Vua giáng trần… Thánh lễ do cha Hùng và cha Padmo chủ tế. Bài giảng gợi lên ý nghĩa hai chữ “tị nạn” trong tinh thần Phúc âm đã là niềm an ủi và hi vọng cho thuyền nhân trên đảo. Đó là hình ảnh thân quen của gia đình Nazarét, một gia đình tị nạn khi Giuse và Maria phải bế con bỏ quê hương Do Thái trốn sang Ai Cập vì Vua Herôđê đang tìm cách giết Giêsu. Tôi hoà mình cùng cộng đoàn, hướng tâm hồn cầu nguyện cho tự do trên quê huơng Việt Nam, cho hoà bình thế giới, cho gia đình còn ở quê nhà được an vui, cho những người tị nạn sớm được định cư. Hơn mười năm xa nhà, nhiều khi chỉ thầm hát trong lòng những bản thánh ca quen thuộc khi Giáng Sinh về. Đêm nay tôi cất giọng cao, cùng hoà ca với ca đoàn: “Đêm thánh vô cùng. Giây phút tưng bừng. Đất vời trời se chữ đồng. Đêm nay Chúa con thần thánh tôn thờ. Canh khuya giáng sinh trong chốn hang lừa…” * Sau hơn hai chục năm xa quê hương, tôi có dịp về lại Việt Nam dịp Giáng Sinh. Năm đó gia đình dự lễ nửa đêm ở nhà thờ chính toà Phủ Cam. Vì quen với một linh mục nên chúng tôi được đưa lên ngồi cùng với các tu sĩ và khách nước ngoài trong đó có hai thiện nguyện viên từ Hoa Kỳ đang dạy tiếng Anh tại Đại học Huế. Lòng tôi hân hoan vì được một lần mừng đón Giáng Sinh trên quê hương với các nghi thức thuần Việt qua những điệu múa, lời ca tiếng nhạc, câu kinh phụng vụ. Tan lễ ra, sân nhà thờ không còn chỗ chen chân. Đèn màu trang trí trên hai tháp chuông chỉ đủ toả mờ sáng nhưng mọi người hình như từ nhiều con ngõ đang đổ về đây để chứng kiến một điều gì đó. Chúng tôi phải vất vả chen chân mới ra đến phố Lê Lợi cũng đông người qua lại. Người công giáo chiếm chưa đến 10% dân số Việt Nam, nhưng hình như ở thành phố cổ kính này đêm nay ai cũng ra đường vui chơi như thể Giáng Sinh là lễ hội của mọi người. Vào nhà hàng trong khách sạn Century Riverside ăn tiệc mừng Giáng Sinh. Nhìn chung quanh có người Việt từ nước ngoài cùng nhiều khách ngoại quốc. Nhạc phát ra toàn những ca khúc tiếng Anh. Khi lời ca của “I’ll be home for Christmas” vang vọng bên tai, tôi bỗng nhớ nhà ở Mỹ vì bên đó bây giờ bố mẹ, anh em và bạn bè cũng đang mừng lễ mà thiếu vắng gia đình tôi. Tôi cảm thấy mình lại như đang đón Giáng Sinh ở một nơi xa. Rất xa nhà. © 2011 Buivanphu.wordpress.com






