A+ A A-
Saturday, 24 March 2012 19:37

Nghĩ Về John

John là một người Mỹ khổng lồ với một tâm hồn tế nhị. Tên khai sinh ông ta là John B. Miller Jr., nhưng tôi vẫn quen gọi là John như cách xưng hô thân mật của người Mỹ vì chúng tôi là bạn đồng sự ngồi chung phòng với nhau trong nhiều năm tại một công ty ở Vùng Washington DC.Lý do để John và tôi thân nhau là vì John từng là một đại tá Không Lực Hoa Kỳ, đã phục vụ tại Việt Nam trong thời chiến tranh. Cái bề ngoài cao lớn quá khổ của John thì ai cũng nhìn thấy, nhưng phải qua một thời gian khá dài tôi mới khám phá được tâm hồn tế nhị và tư chất trí thức của ông ta. Chúng tôi có cảm tình với nhau vì mỗi khi nhắc đến cuộc chiến tranh Việt Nam đã qua, chúng tôi chia sẻ với nhau một cảm nghĩ: sự hổ thẹn chung cho mọi phiá can dự. Thật ra, có lẽ John đã biết tôi là người Việt Nam ngay từ khi gặp nhau lần đầu, qua dáng vẻ bên ngoài và qua cái tên với họ Nguyễn của tôi, nhưng tôi không biết John là một cựu quân nhân từng tham chiến tại Việt Nam cho đến một ngày ông ta bắt gặp tôi chăm chú ngắm nhìn một cặp chim cu đang riả lông cho nhau bên ngoài khung kính cửa sổ trên lầu cao gần bàn tôi làm việc. Cặp chim cu này, cùng với nhiều loại chim khác và những con vịt trời, đã khám phá ra một cái hồ nhỏ hoang sơ phiá sau toà cao ốc để tới đây xác định sự hiện hữu của chúng trong thành phố này với một mảnh thiên nhiên nhỏ bé còn sót lại.

Khi quay sang bàn của John, tôi bắt gặp cái nhìn thật hiền từ của ông ta. 

-Những con chim này có làm you nhớ Việt Nam không? – John hỏi.

Tôi ngạc nhiên:

-Sao you biết ở Việt Nam có loại chim này?

-Tôi từng phục vụ tại Việt Nam hai năm. Tôi thấy loại chim này được bày bán trong những cái lồng ở Chợ Cũ, Sài-Gòn. Trông chúng giống hệt những con chim này.

-Vâng, loại chim này sống ở đồng ruộng miền Nam Việt Nam. Mấy con chim này làm tôi nhớ đến tiếng gáy não nùng của chúng vào những buổi trưa im vắng tại những làng quê Việt Nam.

Chúng tôi tiếp tục nói chuyện với nhau về Việt Nam, trong chiến tranh và sau chiến tranh. Mấy ngày sau tôi viết bài tuỳ bút “Chim và Đất” (*) và dịch ra Anh ngữ đưa cho John. Ông ta đọc ngay và trầm ngâm nói:

-Chúng tôi đã phạm nhiều sai lầm tại Việt Nam. Giúp miền Nam Việt Nam chống lại sự bành trướng của cộng sản là hành động cao đẹp và hào hiệp, nhưng đáng lẽ không nên trực tiếp tham chiến và xâm phạm chủ quyền của Việt Nam mà cuối cùng lại bỏ rơi đồng minh. Thật đáng hổ thẹn. Làm gì có chuyện “hoà bình trong danh dự” như người Mỹ tuyên bố!

-Chúng tôi cũng đã phạm nhiều sai lầm. Sai lầm về lãnh đạo, sai lầm về chiến lược và sai lầm tai hại nhất là đã quá tin vào sự cam kết của người Mỹ. Kết quả là bây giờ tôi đang sống tại đây như con chim lạc bầy đã chọn mảnh đất lành này sau khi quê hương tôi đã trở thành đất dữ và để nghe truyền thông phương Tây tiếp tục buộc tội là thối nát và “không chịu chiến đấu”.

-Không. Đó là luận điệu bất công và bất lương của bọn báo chí phản chiến và thiên tả. Tôi đã từng chiến đấu bên cạnh người lính Việt Nam. Họ là những chiến sĩ can trường, tinh thần chiến đấu không thua kém lính Mỹ, sẵn sàng hy sinh mạng sống để bảo vệ tự do trong khi tiền lương của họ không đủ cho người lính Mỹ hút thuốc lá. Họ lại phải đánh nhau với VC gần như suốt đời, và chỉ buông súng khi chết hay tàn phế, còn người lính Mỹ chúng tôi thì chỉ phục vụ ở Việt Nam một năm. Đó là điều mà không ai ở phương Tây muốn nói ra và không ai muốn nghe, muốn biết. 

Vài năm sau khi Washington thiết lập bang giao với Hà-nội, John trở lại thăm Việt Nam và tặng tôi tấm ảnh ông chụp trước miệng Địa đạo Củ Chi, nay đã trở thành một trung tâm du lịch với những “di tích” được dàn dựng, ngụy tạo sau khi chiến tranh chấm dứt. John cười, nói:

-Tôi không thấy có cái gì gọi là xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam ngày nay. Vi-xi đã nhân danh cách mạng vô sản và chống đế quốc Mỹ gây ra cuộc chiến tranh tại miền Nam kéo dài gần 20 năm với hàng triệu người chết để bây giờ mời gọi người Mỹ trở lại, và Thành phố Sài-gòn, tuy đã đổi tên là TP Hồ Chí Minh nhưng tôi thấy cũng không có gì khác ngày xưa, chỉ nhiều đĩ điếm hơn và nhiều ăn mày hơn. Thật đáng xấu hổ!

Sau khi không còn đi làm, John và tôi vẫn giữ mối tình bạn với nhau và thỉnh thoảng hẹn nhau đi ăn phở, để thưởng thức món ăn thuần tuý Việt Nam mà ông rất thích và để trao đổi với nhau vài câu chuyện thời sự có liên quan đến Việt Nam. Được cho biết về cuộc chiến đấu cho tự do tại Việt Nam vẫn tiếp tục trên mặt trận không tiếng súng, John nói:

-Dân Việt Nam xứng đáng được sống trong tự do và được tôn trọng như những chủng tộc thông minh và dũng cảm khác. Các you đã là nạn nhân của bạo lực và của những sự lừa gạt lớn nhất lịch sử kéo dài mấy thế hệ cho tới ngày nay. Sorry!

Cuối tháng Ba năm ngoái, John gọi cho tôi và hẹn vài hôm nữa trời ấm hơn sẽ cùng nhau đi ăn phở. Đầu tháng Tư, thời tiết Vùng Hoa-thịnh-đốn mát dịu cùng lúc với hoa đào nở rộ khắp nơi, thay vì nghe điện thoại của John hẹn đi ăn phở như mọi khi, tôi nhận được một điện thư của con gái John báo tin cha đã qua đời. Tin buồn được gửi đi do những địa chỉ email của John để lại.

Tôi đã mất một người bạn. Một người bạn khác màu da và không cùng tiếng nói, do những tình cờ của lịch sử đã gặp nhau, thân nhau, và hiểu nhau hơn nhiều người cùng chủng tộc. Trong những bất hạnh trên đường đời, đôi khi ta cũng nhận được những món quà quý không có giá trị vật chất nào sánh bằng.

Khi không còn John tôi càng hiểu rõ tình bạn ấy quý ra sao đối với tôi. Những sự thật về chiến tranh Việt Nam cứ dần dần được đưa ra ánh sáng, đúng như lời John: “Các you đã là nạn nhân của bạo lực và của những sự lừa gạt lớn nhất lịch sử kéo dài mấy thế hệ cho tới ngày nay.” 

Sau những lừa gạt đã được phanh phui, một sự lừa gạt khác lại vừa được tiết lộ qua cuốn “MARIGOLD, The Lost Chance for Peace in Vietnam” của James G.Hershberg, một sử gia chuyên về cuộc Chiến Tranh Lạnh. MARIGOLD là tên của một mưu toan mật đàm giữa Hoa Kỳ và CS Bắc Việt vào năm 1966 để tìm một giải pháp được gọi là “hòa bình” trong lúc Mỹ đang ồ ạt đổ quân vào Việt Nam và cuộc chiến được mở rộng tới mức độ đẫm máu nhất, trong lúc quân dân miền Nam Việt Nam tin tưởng nhất vào quyết tâm của đồng minh Hoa Kỳ để giúp bảo vệ tự do. Họ không ngờ, trong bóng tối, đồng minh đang đi đêm với kẻ thù trên lưng mình với cuộc gặp gỡ được dự trù diễn ra tại Warsaw, thủ đô Ba-lan, vào ngày 6.12.1966, với sự trung gian môi giới của Ý và Ba-lan. Theo Hershberg, cuối cùng đại diện của Hà-nội đã không tới dự vì yêu sách đòi ngưng cuộc oanh kích Bắc Việt như một điều kiện tiên quyết đã không được chính quyền Johnson chấp thuận.

Cuộc chiến tranh tàn khốc tiếp tục leo thang cho đến khi chấm dứt vào năm 1975 qua một cuộc lừa gạt khác được trả giá bằng máu của hơn hai triệu người Việt Nam và hơn 58 ngàn người Mỹ.

John đã may mắn không nằm trong số ấy để trở về Mỹ như một chứng nhân. Nhưng John chỉ là một cựu quân nhân với sự lương thiện của một chiến sĩ và sự minh triết của một trí thức, không phải là một chính trị gia đầy quyền lực, cũng không phải là một nhà báo nổi danh.

Nước Mỹ có được bao nhiêu người như John trong lúc vai trò của Hoa Kỳ ngày một quan trọng hơn với những tranh chấp đang diễn ra tại Biển Đông và trong cuộc chiến đấu cho tự do tại Việt Nam. 

Tôi không còn John để chia sẻ những tin tức cập nhật và những suy nghĩ trước thời cuộc liên quan đến quê hương mới cũng như quê hương tôi đã rời xa nhưng vẫn cảm thấy như gắn liền trong từng nhịp tim, từng hơi thở. 

Tôi nhớ tới John mỗi khi cảm thấy buồn và cô đơn trước những sự việc xảy ra giống như những mũi tên bắn vào tim óc mình. Bây giờ, nếu có John, tôi sẽ hỏi ông ta: “Ê, John! Với tư cách là một người Mỹ đã từng phục vụ trong cuộc chiến Việt Nam, you nghĩ sao về những phát biểu của một ông George nào đó hạ nhục người Việt Nam qua việc làm của những người chủ trương ký thỉnh nguyện thư gửi TT Obama để yêu cầu chính phủ Mỹ yểm trợ cho những người tranh đấu cho nhân quyền tại Việt Nam. Lời của George được một người nào đó phổ biến trên Internet như sau: Hôm qua, ông hàng xóm của chúng tôi, Dr. George (PhD), nhân viên chính phủ liên bang làm ở GAO, nói với tôi: “Cơ quan GAO chúng tôi ước tính mỗi năm người Việt các anh (you, Vietnamese) đổ tiền về Việt Nam khoảng 18 tỉ đô-la, qua các ngả du lịch, chuyển ngân và đầu tư. Năm 2010, trị giá ngang với con số mậu dịch giữa hai nước. Những số tiền mặt (cash, pocket money) các anh đem về chánh phủ tôi (my government, not yours) không kiểm soát được. Và ông George nói tiếp: “Vài ngày trước đây có một số người Việt các anh thỉnh cầu (petition) chính phủ tôi dùng áp lực tài chánh và kinh tế đối với nước Việt Nam để đòi hỏi một vài điều cho các anh, mà các anh có thể, nhưng không tự mình làm lấy. Các anh ươn hèn (you coward rats), tại sao suốt lịch sử các anh cứ phải ỷ lại vào người ngoài, Cho tôi biết, các anh là loại người gì?”

Tôi không biết “Dr. George” này là ai, có thật hay không, nhưng những lời mạt sát “người Việt các anh” đã khiến tôi nóng mặt, vì xấu hổ và vì uất hận. Cho đến nay chưa thấy những người chủ trương “thỉnh nguyện thư” đáp lễ “Dr. George”, và đang tranh cãi, đổ tội cho nhau về những điều không tốt đẹp đã xảy ra.

“Người Việt chúng ta” bao giờ mới học được từ những sai lầm trong quá khứ? Việc của ta, ta hãy cố tự làm lấy, người ngoài không bao giờ giúp ta vì lợi ich của ta mà vì lợi ích của họ.

Ngẫu nhiên, ông David Shear, đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam, đã có mặt ở Washington khi diễn ra vụ “thỉnh nguyện thư”, và trong buổi tiếp tân tại tư gia BS Nguyễn Quốc Quân chiều Chủ nhật 11.3, nhiều câu hỏi về nhân quyền tại Việt Nam lại được nêu ra. Những câu hỏi gần như đều giống nhau mà hầu như ai cũng đã biết trước những câu trả lời. 

Có mặt trong buổi tiếp tân này, tôi không ngớt nghĩ tới BS Nguyễn Đan Quế và những người can đảm đang đứng lên, chấp nhận mọi hy sinh vì Tự Do - của chính họ, gia đình họ, con cháu họ, và của cả dân tộc Việt Nam.

Tôi cũng nghĩ đến John với câu nói của ông ta: “Dân Việt Nam xứng đáng được sống trong tự do và được tôn trọng như những chủng tộc thông minh và dũng cảm khác. Các you đã là nạn nhân của bạo lực và của những sự lừa gạt lớn nhất lịch sử kéo dài mấy thế hệ cho tới ngày nay.”

 

Sơn Tùng 

Virginia 20.3.2012

 

* Bài “Chim và Đất” đã đăng trên tạp chí Làng Văn, Thế Giới Ngày Nay, và Tuyển tập Văn học “Trong Cơn Vật Vã” (1998).

Published in Ký sự

 

Hình: Trên đỉnh núi Phú Sĩ 

Thời tiết vẫn còn khá lạnh. Cái lạnh kéo dài từ tháng 11 đến tháng 5 hàng năm, quả thật là dài. Vào lúc này, cái thời tiết chuyển mùa sao mà mong manh khó đoán, sao mà vỗ vào lòng những lúc lên xuống không báo trước.

Không báo trước như việc tối hôm qua trong cuộc họp miên man hàng ngày, trong hàng núi email chưa kịp đọc, thì lại phải biết sáng mai phải dậy sớm và đi Osaka cho cuộc họp vào trưa ngày mai. 

Lúc này, Shinkansen vừa chạy qua vùng Shizuoka. Chỉ vừa mới rời Tokyo chưa được bao lâu. Vừa qua khu vực núi Phú Sĩ, khung cảnh nhìn qua cửa sổ Shinkansen này đã quá quen thuộc, nhưng mỗi lần nhìn thấy đỉnh núi Phú Sĩ đó, vẫn có cái gì đó gờn gợn trong tôi. Giống cảm giác vài lần ngày xưa, hiếm hoi, khi tôi quay về lại Huế trong một dịp thật đặc biệt nào đó. Ở Huế tôi cũng không có bạn bè gì cả tuy là nơi tôi được sinh ra, vì đã rời ra đi quá sớm lúc tôi mới 6 tuổi. 

Huế, cái xứ sở u buồn trầm mặc oằn mình chịu đựng thiên tai hằng năm đó, luôn là một liên tưởng xa xôi đau lòng của riêng tôi – như hình ảnh một người đàn bà đẹp và đã bước qua thời thanh xuân cháy bỏng của mình. Người đàn bà không còn hứng thú, và cũng không còn được sự chăm sóc từ người khác cho sắc đẹp của nàng. Trong vài lần quay trở lại khi tôi đã có thể đón nhận cảm giác về - với - Huế một cách tỉnh táo hơn, tôi nhớ hoài cảm giác của lần ghé về vào tháng 12 năm đó. Khi tôi còn rất trẻ, và hình như đã còn là thời kỳ rất dễ mẫn cảm với mọi tiếp xúc xung quanh. Khi tôi vừa xong chuyến du học ở Nhật, vừa về lại Saigon chưa được bao lâu thì có việc phải ra Hà Nội cho một hợp tác làm việc một thời gian ngắn. Kết thúc những ngày bàng bạc lạc lõng ở Hà Nội, tôi ghé về Huế, một mình. Cái lạnh cái mưa tháng 12 của Huế ập sâu vào da thịt tôi ngay sau khi tôi rời khỏi máy bay ở sân bay Phú Bài.

Chiếc taxi thả tôi xuống phía trước ngôi nhà của Nội, ngôi nhà còn nồng nàn rất nhiều mùi đất, mùi rêu nơi cánh cổng sắt bước vào nhà, mùi nước giếng sau hè, mùi đám rau tập tàng đang ủ mình trong cái lạnh lay lắt của Huế. Tôi thấy mình bỗng ướt ở mắt khi vùi vào cánh tay của Nội đang nằm trên chiếc phảng gỗ trong phòng, ở gian nhà trên, nghe cái mùi trầu thoát ra từ Nội thơm phức đến lạnh cả sống lưng ấy, khi Nội quay sang khẽ nhẹ vào vai tôi, tổ cha mi, sao cái cách đi đứng cái miệng cười cái ánh mắt cứ lênh tênh chẳng giống ai...  

Cứ lênh tênh lênh tênh cảm giác suốt những ngày sau đó còn ở Huế, ngồi đằng sau xe một người bạn duy nhất ở Huế, người bạn trai ở sát cạnh nhà Nội, hai đứa đã học chung từ thời nhà trẻ rồi mẫu giáo. Mười mấy năm mới gặp lại. Người bạn mê nhạc Trịnh đến cuồng si đó, như ngỡ ngàng bắt gặp một đứa khác cũng lênh tênh chẳng kém mình, và cứ như vậy mà hai đứa loanh quanh khắp Huế trên chiếc xe gắn máy, trải hết cả ngày ở những quán cafe chỉ có những hiện hữu duy nhất, nhạc Trịnh, ly café, khói thuốc, hơi lạnh và những gương mặt lênh tênh cảm giác không hề có tiếng nói gì trao đổi nhau. Những quán cafe trải dài bên bờ sông Hương và xa xa là núi là cây. 

Rồi thôi, tôi trở lại Saigon, rồi cả hai mất hẳn liên lạc nhau.Sau này, chuyến về lại Huế gần đây nhất cách đây hai năm là vào mùa hè. Với ba người bạn khá thân từ hồi còn học ở trường cao học. Bởi vì là mùa hè, bởi vì chuyến đi đó còn mang một ý định khác, mang một hy vọng khác là phủ lấp được một nỗi đau, đau đến quặn người, của một người trong bọn chúng tôi đó. Huế của mùa hè, Huế của bốn con người không trẻ cũng chưa già, của những chông chênh cuộc đời mà ai cũng đã có. Huế của lần đó, hình như là Huế của nương nhờ xin có thể phủ lấp dùm nỗi đau. Cả bốn người trong chuyến đi đó đã cười rất nhiều, đã ghé rất nhiều quán ăn địa phương, vì muốn phủ lấp và nhờ Huế chôn lại dùm một vài điều đau lòng khác... 

Nhưng Huế vẫn vậy, lững thững trôi qua từng mùa với những khắc nghiệt thiên nhiên, hình như đã phủ nhận cái ước muốn phủ lấp điều không vui ấy. Cho nên nó vẫn hiện về, vẫn đeo bám cái cảm giác lênh tênh mỗi lần trông thấy khung cảnh này. Khi Shinkansen vừa chạy qua vùng núi Phú Sĩ, chạy giữa khoảng Tokyo và Nagoya trước khi dừng lại ở nơi tôi phải bước xuống. Khung cảnh cứ im lìm lướt qua khung cửa xe, bàng bạc những cánh đồng, những khu làng màu xám yên tĩnh. Tốc độ kỷ lục của Shinkasen trong vòng khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ đó, tạo một cảm giác như đang bay ngay trên mặt đất. Nó dễ làm chông chênh mọi suy tưởng. 

Nó dễ làm mắt khép hờ lại và thả trôi suy nghĩ về mọi việc. Về những khúc mắc trong việc phải sống tiếp như thế nào, về những mệt mỏi ngập đầu khi phải cựa quậy hàng ngày trong cả một núi công việc, bằng một ngoại ngữ lạ lùng khó khăn, bằng những ráng sức hòa hợp ở chừng mực hợp lý với một xã hội khác biệt quá sức, có những con người lạ lùng đến ngơ ngẩn quá sức. Nó dễ làm sụp đổ sức lực, nó dễ làm ấm ức tủi thân, nó dễ làm lạnh người vì trơ trọi. Nó dễ làm dẫn về những ấm áp thoáng qua trong quá khứ. Nó dễ làm thèm lắm một ảo tưởng đắm đuối – ước như... 

Ước như có lại một lần nữa, khi anh đưa tay ra, nửa hững hờ nửa ra lệnh, cái kiểu ra lệnh nồng nàn pha tính đàn ông,

-   Ta đi thôi, em… đừng để tháng ngày thêm trôi mỏi...

Đã muốn đặt trọn bàn tay vào bàn tay đó, đã muốn buông một tiếng thở dài nhè nhẹ cho lòng bớt cái trống rỗng cứ đè nặng theo năm tháng, để nghe được một luồng hơi ấm chạy dọc theo sống lưng, cái kiểu cảm giác chạy dọc sống lưng này xảy ra bất cứ lúc nào có dịp được chạm vào phiến da của anh.

-  Ta đi đâu, anh...

Anh không nói gì, mím môi nhẹ làm gương mặt vốn đã vuông càng thêm vuông, rồi cười nhẹ,

-  Sao mình lại phải cần biết mình đi đâu chứ... Chỉ cần được nắm tay nhau, và hơi run sợ là được, mà em…Như hình ảnh của hai người không còn trẻ tuổi nhưng cũng chưa kịp già nua, trong cái chông chênh nhỏ bé với các mối liên quan với với cuộc đời xung quanh, lại muốn biến thành hai kẻ ăn mày những đồng tiền kẽm an nhiên bên nhau, như hình ảnh đã thoáng thấy lúc trước ở một khu chợ làng ẩm ướt mùa mưa ở Huế. Trong những ngày tháng còn lại với nhau cho dù có phải khoác một sắc màu lam đi nữa, miễn sao là thắng được sự trống trơn lồ lộ của đêm quạnh quẻ. Trong cuộc thắng thua đó, kẻ thua sẽ là cuộc đời xung quanh. Và nỗi nhớ...Một dòng nhạc nhẹ tưng nổi lên. Một tiếng nói có pha nụ cười thoảng đâu đó của một người phụ nữ nào đó đã kéo một đường xẹt ngang bắt quay trở về. Quay cổ về bên phải nhìn qua cửa sổ, mái hiên của nhà ga Osaka hiện ra từ xa. Chuyến Shinkansen mang số hiệu Hikari 493 giảm tốc độ và ngừng hẳn.Tuy chưa ra hẳn ghế ngồi trong Shinkansen, tôi biết chắc chắn rằng người đồng nghiệp Yamada của tôi đang đứng chờ ngay bên ngoài cổng vé, với một cặp giấy tờ căng đầy cho cuộc họp trưa nay. [LDGC]

Published in Xã hội

TIN ĐỊA PHƯƠNG

Người dân thành phố San Francisco, ở miền bắc tiểu bang Cali, thường xuyên phải chịu cảnh thiếu chỗ đậu xe. Để giải quyết tình trạng này, chính quyền thành phố vừa cho lắp các thiết bị cảm ứng và đồng hồ tại các vị trí để theo dõi nơi đậu xe và tính phí đậu xe tùy theo từng nơi.Theo báo Business Insider, bằng tiền ngân sách, chính quyền San Francisco đã cho lắp đặt các máy cảm biến và đồng hồ đo ở 26 ngàn 800 vị trí đậu xe để xác nhận mật độ và thời gian đậu xe. Tùy vào thời gian và mật độ, tài xế có thể được giảm hoặc phải trả phí đậu xe nhiều hơn.Hệ thống này áp dụng kỹ thuật mới và quy luật cung cầu của thị trường. Sau khi có kết quả, nhà chức trách sẽ tăng phí đậu xe với người muốn đậu xe ở những chỗ có mật độ xe đậu cao nhất, và giảm phí ở những chỗ có mật độ thấp. Mức giá cao nhất có thể lên tới 4 đồng rưỡi đến 6 đồng mỗi giờ.Cơ quan giao thông San Francisco nhấn mạnh, thành phố muốn tìm cách giảm ô nhiễm và lưu lượng xe chứ không nhằm tăng nguồn thu.

 
Published in Tin Tức

 

TIN VIỆT NAM



Việt Nam vào tối hôm thứ Tư đã chính thức yêu cầu Trung Quốc thả ngay lập tức 21 ngư dân tỉnh Quảng Ngãi bị bắt gần Hoàng Sa hồi đầu tháng. Theo Hà Nội, Bắc Kinh đã “xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam”. Vào sáng thứ Năm, Trung Quốc cũng chính thức phản ứng, cho rằng những người này bị bắt đúng luật vì “đánh cá bất hợp pháp” trong vùng biển thuộc chủ quyền của Bắc Kinh. Trước đó, các giới chức địa phương tỉnh Quảng Ngãi đã xác nhận vụ 21 ngư dân và 2 tàu đánh cá Việt Nam đã bị Trung Quốc bắt giữ từ ngày 3 tháng 3 khi đang hoạt động tại vùng quần đảo Hoàng Sa.Trong một thông cáo công bố hôm thứ Tư, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị đã lên tiếng phản đối và yêu cầu chính quyền Trung Quốc: “Thả ngay và vô điều kiện các ngư dân và tàu cá nói trên, chấm dứt việc bắt giữ, cản trở ngư dân Việt Nam tại các vùng biển của Việt Nam”.Ông Lương Thanh Nghị đồng thời nhấn mạnh trở lại chủ quyền của Việt Nam trên quần đảo Hoàng Sa (vốn đã bị Trung Quốc dùng võ lực chiếm đóng từ năm 1974).Theo ông Nghị, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp Đại Sứ quán Trung Quốc để khẳng định lập trường của Việt Nam và “đang tiếp tục đấu tranh để giải quyết vụ việc, bảo đảm lợi ích chính đáng của ngư dân Việt Nam”.Phản ứng của Bắc Kinh rất tức thời. Bộ Ngoại giao Trung Quốc vào hôm thứ Năm đã chính thức xác nhận vụ bắt giữ 21 ngư dân Việt Nam gần Hoàng Sa, nhưng cho rằng những người này phạm tội đánh bắt cá trái phép trong vùng biển thuộc chủ quyền của Bắc Kinh.Ông Hồng Lỗi, phát ngôn viên bộ Ngoại giao Trung Quốc còn tố cáo như sau: “Gần đây, hơn 100 tàu Việt Nam đã đi vào khu vực quần đảo Hoàng Sa để đánh bắt cá bất hợp pháp. Vì không xua đuổi được các chiếc tàu này, các cơ quan hữu trách của Trung Quốc đã điều tra và giải quyết theo quy định của pháp luật”.Chủ quyền tại vùng Biển Đông hiện có 6 bên tranh chấp gồm: Việt Nam, Trung Quốc, Phi luật tân, Mã lai, Brunei và Đài Loan. Theo hãng thông tấn Reuters, trong số này, Trung Quốc là bên đòi hỏi nhiều diện tích nhất, ước tính khoảng 1 triệu 700 ngàn cây số vuông, trong đó có tất cả khu vực quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.-Nguồn: RFI

Phái đoàn Vatican tới Việt Nam 

Theo các nguồn tin báo chí được hãng hãng thông tấn Pháp AFP trích dẫn, phái đoàn của Tòa Thánh Vatican sẽ đi thăm Việt Nam từ ngày thứ Sáu tuần này cho đến ngày 9 tháng Tư. Mục tiêu chính là tìm gặp những người đã quen biết cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, để thu thập chứng từ nhằm thúc đẩy tiến trình phong chân phước cho nguyên Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh về Công lý và Hòa bình của Vatican. Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận vốn là cháu trai của cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa Ngô Đình Diệm. Sinh năm 1928 tại Huế, Ngài được tấn phong linh mục vào năm 1953 trước khi qua Rôma du học, và đậu tiến sĩ năm 1959. Sau khi trở về nước, vào năm 1967, ngài được cử làm Giám mục Nha Trang cho đến tháng Tư năm 1975, thì được bổ nhiệm làm Phó Tổng Giám mục Sài Gòn.Tuy nhiên, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, ngài đã bị bắt giam trong vòng 13 năm. Đến năm 1988, sau khi được trả tự do, Ngài qua sống lưu vong tại Rôma, hoạt động cho Tòa Thánh. Năm 1998, Ngài được cử làm Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh về Công lý và Hòa bình. Vào năm 2001, ngài được chính cố Giáo Hoàng John Paul Đệ nhị phong chức Hồng Y. Một năm sau thì ngài qua đời.Phong chân phước là một vinh dự cao quý mà Giáo hội Công giáo dành cho những ai được công nhận là "có tài đức". Đây là một bước chuẩn bị cho khả năng được phong thánh. Việc phái đoàn Vatican đến Việt Nam để tìm thêm chứng từ là nhằm hoàn thiện tiến trình phong chân phước cho Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận, đã được chính thức khởi sự ngày 22 tháng 10/2010 tại Rôma với nghi thức mở án phong chân phước, được Hội đồng Tòa Thánh Công lý và Hòa bình của Vatican quyết định ba năm trước đó.-Nguồn: RFI

Người Việt “sang Singapore đòi nợ thuê”

Một băng đảng cho vay nặng lãi ở Singapore bị cảnh sát đảo quốc này bắt giữ, với cáo buộc đã thuê cả người từ Việt Nam sang để đi đòi nợ bằng cách thức hăm dọa kể từ năm 2011.Truyền thông Singapore đưa tin, bảy người bị bắt trong một cuộc đột kích của cảnh sát Singapore vào thứ Ba. Họ ở độ tuổi từ 31 đến 46, trong đó có bốn người Singapore và ba người mang quốc tịch Việt Nam. Điều tra của cảnh sát cho thấy, bảy người này bị tình nghi là thành phần một băng đảng cho vay với lãi suất cắt cổ.Cảnh sát đã thu giữ hơn 70 ngàn đôla Singapore tiền mặt và các loại ngoại tệ khác, nhiều điện thoại di động, thẻ ngân hàng, thẻ tín dụng và các loại chứng từ sổ sách khác trong vòng tám tiếng đồng hồ ra quân. Bảy người này bị cho là đã dính líu việc thuê mướn các “tay anh chị” từ Việt Nam, tạo điều kiện cung cấp chỗ ở cho những “kẻ quấy rối” này sau khi đến cư trú tại đảo quốc với chiếu khán du lịch.Giám đốc Văn phòng điều tra tội phạm Singapore, ông Hoong Wee Teck, được báo chí quốc gia Đông Nam á này dẫn lời nói, một số băng đảng nghĩ rằng có thể tận dụng được người ngoại quốc để thực hiện các mục đích phi pháp của họ.Tuy nhiên, ông cũng cảnh báo rằng, “đừng nghĩ là người ngọai quốc hay người bản xứ thì có thể thoát khỏi vòng lao lý bằng cách kiếm tiền dễ dàng thông qua các hoạt động tội phạm.” Luật pháp Singapore quy định, những người bị kết tội vì có hành vi cầm đầu hay trợ giúp các phi vụ cho vay nặng lãi sẽ phải đối diện mức án tù lên tới 4 năm, bị phạt tiền 300 ngàn đôla Sing, đồng thời phải bị đánh sáu hèo. Đối với những người bị kết tội vì có hành vi hăm dọa, quấy rối để đòi nợ sẽ bị phạt tù tối đa 5 năm, nộp phạt ở mức 50 ngàn “đô” và cũng phải chịu đánh tối đa sáu hèo.-Nguồn: BBC

Gần 90 ngàn “rồng con” chào đời trong 1 tháng

Nhiều ông bố bà mẹ cố gắng bằng được để sinh con vào năm Rồng. Có lẽ vì vậy mà thống kê mới nhất cho thấy, chỉ trong tháng Giêng đầu năm đã có 90 ngàn “rồng con” chào đời, một con số cao hơn tới 9 ngàn trẻ sinh cùng thời kỳ năm ngoái. Theo ý kiến chuyên gia, người dân Việt Nam bị ảnh hưởng tâm lý chọn năm sinh của các nước có nền văn hoá tương tự như: Nam hàn, Nhật Bản... Những quốc gia này đều có tỷ lệ sinh rất thấp, họ cần làm mọi cách để khuyến khích sin hem bé. Vì vậy, nhân năm Rồng, họ ra sức ca tụng nó để người dân đẻ nhiều hơn. Vô hình chung Việt Nam cũng bị ảnh hưởng bởi tâm lý này, cũng tìm mọi cách “săn rồng”, đặc biệt là “rồng đực”.

    TIN HOA KỲ

Bầu cử sơ bộ đảng Cộng hòa: Ông Romney về đầu tại Illinois 

Ứng cử viên ôn hòa của đảng Cộng hòa Hoa kỳ, là ông Mitt Romney lại có thêm chiến thắng nữa trong cuộc bầu cử sơ bộ. Hôm thứ Ba, tại tiểu bang Illinois, ông Romney đã giành được 45% số phiếu, bỏ cách đối thủ Rick Santorum, chỉ đạt được 35% số phiếu Chiến thắng cách biệt này giúp ông Romney tiến gần hơn nữa đến thắng lợi cuối cùng: đó là được chỉ định làm đại diện cho đảng Cộng hòa ra tranh cử tổng thống Hoa kỳ. Giành thắng lợi ở tiểu bang thứ 20 trên 32 tiểu bang và khu vực, ông Mitt Romney đã có một chiến thắng tuyệt vời trong tối thứ Ba. Nhưng, ngoài số lượng các đại diện mà ông có thêm, ứng cử viên ôn hòa còn đạt được hai thắng lợi ngoạn mục khác.Trước tiên, đó là chiến thắng ngay tại thành trì của ông Barack Obam, tiểu bang Illinois. Đây là nơi mà tổng thống Hoa kỳ từng làm giáo sư luật. Ông Mitt Romney hân hoan tuyên bố: Trong vòng 25 năm, tôi đã cống hiến cả cuộc đời cho các công ty, cho kinh tế, cho công ăn việc làm…. Tôi đã biết đến thành công và cả thất bại. Nhưng mỗi chặng đường đều giúp tôi học hỏi thêm được những điều để làm nên sức mạnh cho nước Mỹ… Quý vị không thể học Thắng lợi thứ nhì đối với ông Mitt Romney, đó là ông đã tạo được khoảng cách rộng với đối thủ chính, là ông Rick Santorum. Ông này đã thừa nhận thất bại, nhưng chưa chịu bỏ cuộc. Ông Santorum tuyên bố: Chúng ta không cần một vị giám đốc. Chúng ta cần một người muốn nhổ tận gốc sự cai quản, vứt nó đi để có thể giải phóng khu vực tư nhân. Đó chính là điều chúng ta cần.

Giai đọan tới sẽ diễn ra ngày 24 tháng 3, tại tiểu bang Lousiana, nơi mà ông Rick Santorum đang dẫn trước, theo các cuộc thăm dò dư luận.-Nguồn: RFI

Đơn xin trợ cấp thất nghiệp giảm xuống mức thấp nhất trong 4 năm

Các đơn xin trợ cấp thất nghiệp mới ở Hoa kỳ đã giảm trong tuần trước, xuống mức thấp nhất trong 4 năm. Đây là một dấu hiệu cho thấy thị trường lao động ở Hoa Kỳ đang mạnh dần lên. Hôm thứ Năm, chính phủ thông báo, 340 ngàn công nhân ghi danh xin trợ cấp thất nghiệp lần đầu, giảm 5 ngàn so với tuần trước. Đây là tổng số đơn thấp nhất kể từ tháng Hai năm 2008. Các công ty Hoa Kỳ sa thải ít công nhân hơn trong những tháng gần đây. Cùng lúc, kể từ tháng 12 cho tới tháng hai, trung bình có thêm gần 250 ngàn việc làm mới mỗi tháng. Kể cả khi con số người bị sa thải giảm bớt, tỷ lệ thất nghiệp dài hạn vẫn là một vấn đề tại Hoa Kỳ khi nền kinh tế lớn nhất thế giới hồi phục trước tình trạng suy thoái tồi tệ nhất trong 7 thập niên. 

Gần 13 triệu công nhân vẫn thất nghiệp, trong đó có hơn 40% trong số đó thất nghiệp trong 6 tháng hoặc hơn. Tỷ lệ thất nghiệp ở Hoa Kỳ đứng ở mức 8.3% trong cả tháng Giêng và tháng Hai, và đã giảm trong nửa năm cuối 2011.Tỷ lệ này giờ bằng mức của tháng Hai năm 2009, tức tháng đầu tiên trên cương vị Tổng thống của ông Obama. Cách thức điều hành nền kinh tế Hoa Kỳ của ông Obama trở thành điểm trọng tâm trong chiến dịch tái tranh cử tổng thống của ông Obama trong cuộc bầu cử tháng 11 tới đây. Tổng thống Obama ca ngợi vấn đề tăng trưởng việc làm và nhấn mạnh rằng, các nhà sản xuất Hoa Kỳ đã nhận thêm công nhân lần đầu tiên trong nhiều năm. Nhưng một ứng cử viên cạnh tranh hàng đầu của đảng Cộng hòa, là ông Mitt Romney, nói rằng, ông biết cách thúc đẩy nền kinh tế ở mức nhanh hơn, với ít các luật lệ của chính phủ và mức thuế thấp hơn.-Nguồn: VOA

 

Thuế “nhà giàu” sẽ mang lại 31 tỷ MKcho Hoa Kỳ

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama mới đây cho rằng, “thuế Buffett” là đầu mối giải quyết các vấn đề về thuế cá nhân của nước Mỹ. Theo ước tính của chính quyền Hoa Thịnh đốn, “thuế Buffett” đánh vào nhóm người giàu nhất tại quốc gia này, với mức thu nhập trên 1 triệu Mỹ kim mỗi năm sẽ mang lại 31 tỷ Mỹ kim cho ngân sách quốc gia trong vòng 1 thập niên tới. Với biểu thuế hiện tại, mức thuế thu nhập cá nhân tối đa mà người dân Hoa Kỳ trả cho các khoản lương, thu nhập thông thường là 35%, và đối với thu nhập từ tiền lời chứng khoán, cổ phiếu đối đa là 15%. Với biểu thuế đề xuất, các khoản lương, thu nhập sẽ bị đánh thuế tối đa là 39.6% còn thu nhập từ tiền lời chứng khoán, cổ phiếu có mức thuế thu nhập tối đa 39.6%.  Văn phòng Ngân sách Quốc hội ước tính rằng, kế hoạch ngân sách đã được đệ trình của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama sẽ khiến mức thâm hụt ngân sách tăng thêm 6 ngàn 400 tỷ Mỹ kim trong vòng 10 năm tới. Bởi vậy, nguồn thu bổ sung từ thuế “nhà giàu” sẽ giúp ngân sách Hoa Kỳ bớt căng thẳng hơn.  Trong khi đó, Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa, ông Orrin Hatch của tiểu bang Utah, thành viên Ủy ban Tài chính cho rằng, mức thuế lên tới 30% đối với tầng lớp những người giàu nhất là không hợp lý vì “không có cơ sở kinh tế nào cho mức thuế này”. 

 Hoa Kỳ đón lượng khách quốc tế cao kỷ lục trong 2011

Bộ Thương mại Hoa Kỳ cho biết, trong năm 2011 lượng khách du lịch ngoại quốc đến Hoa Kỳ đạt mức cao kỷ lục, mang lại nguồn thu cũng đạt mức cao nhất từ trước đến nay từ du lịch cho nước Mỹ.Theo thông báo của Bộ Thương mại Hoa Kỳ, năm ngoái nước Mỹ đã đón 62 triệu du khách quốc tế, tăng 2 triệu rưỡi so với năm trước đó. Những du khách này đã chi 153 triệu Mỹ kim cho việc đi lại và các dịch vụ, hàng hóa liên quan đến du lịch của Hoa Kỳ, tăng so với con số hơn 130 triệu Mỹ kim của năm 2010.Trong số du khách quốc tế đến Hoa Kỳ trong năm qua, Canada dẫn đầu với số lượng 21 triệu người, tiếp theo là Mễ Tây cơ với hơn 13 triệu người, trong khi con số này của các quốc gia Tây Âu là 12 triệu, các nước Á châu hơn 7 triệu và các quốc gia Nam Mỹ gần 4 triệu người.     Bộ Thương mại Hoa Kỳ cho biết sẽ nỗ lực thúc đẩy kỹ nghệ không khói này phát triển, góp phần tăng trưởng kinh tế và tạo việc làm. Tổng nguồn thu từ du khách quốc tế cũng như du khách nội địa của Hoa Kỳ đã tăng hơn 8% trong năm qua, đạt 1 ngàn 200 tỷ Mỹ kim và tạo ra hơn 100 ngàn việc làm. Số lượng du khách quốc tế được kỳ vọng tiếp tục tăng cao khi Hoa Kỳ vào tháng Năm tới sẽ khai triển chiến dịch toàn cầu lần đầu tiên nhằm quảng bá đất nước Mỹ như điểm đến du lịch hàng đầu thế giới.

 

 

TIN THẾ GIỚI

Nghi can vụ thảm sát Toulouse và Montauban đã bị chết

Vào khoảng 11 giờ 30 hôm thứ Năm, Mohamed Merah, nghi can vụ giết hại 3 lính nhảy dù tại Montauban và 4 người Do Thái tại Toulouse, đã bị thiệt mạng sau khi lực lượng cảnh sát đặc biệt của Pháp (gọi tắt là RAID) tấn công vào căn hộ nơi nhân vật này cố thủ. Quyết định tấn công đã được ban hành sau hơn 30 tiếng đồng hồ bao vây và thương thuyết để nghi can tự nộp mình, nhưng vô hiệu.

    Theo lời tường thuật của chính ông Claude Guéant, bộ trưởng bộ Nội vụ Pháp, thì việc bắt giữ nghi can đã được quyết định vào sáng thứ Năm, sau khi cuộc tiếp xúc sau cùng với nghi can hồi 10 giờ 45 tối thứ Tư cho thấy là nhân vật này sẽ không chịu ra đầu hàng.

 Chiến dịch tấn công diễn ra nhanh chóng: “Vào lúc 10 giờ 30 sáng, lựu đạn đã được ném vào căn hộ”, nhưng không thấy nghi can phản ứng. Cảnh sát đặc biệt liền “tiến vào bên trong nhà qua cửa chính và cửa sổ, đồng thời sử dụng phương tiện kỹ thuật video để kiểm sóat các căn phòng khác nhau trong căn hộ”. Thế là “kẻ sát nhân đã từ trong buồng tắm xông ra bắn xả vào lực lượng cảnh sát, với hàng loạt đạn dữ dội”. Theo bộ trưởng Nội vụ Pháp, có khoảng 300 viên đạn đã được bắn ra, buộc nhân viên lực lượng cảnh sát đặc biệt của Pháp phải tìm cách né tránh. Sau cùng Mohamed Merah đã “nhảy ra ngoài cửa sổ với súng trên tay và tiếp tục bắn. Nghi can đã bị chết, thi thể nằm dưới đất”.Theo một nguồn tin cảnh sát được hãng thông tấn AFP trích dẫn, thì trong cuộc tấn công, chỉ có một nhân viên cảnh sát bị thương.  Như vậy là sau 32 tiếng đồng hồ bao vây, thương thảo, với hy vọng bắt sống được nghi can, an ninh Pháp đã phải dùng đến võ lực. Trong suốt đêm hôm thứ Tư, họ đã sử dụng mọi phương pháp để lung lạc tinh thần nghi can sát nhân, từ việc cúp điện, ga và nước, cho đến việc thường xuyên cho nổ mạnh ngay dưới cửa sổ căn hộ để nghi can không ngủ được và bị mất tinh thần. Trước đó, lực lượng cảnh sát đặc biệt cũng đã nhiều lần tìm cách đột nhập vào căn hộ nằm ở tầng trệt nhưng vô hiệu. Trong các cố gắng này, đã có 2 nhân viên cảnh sát bị thương. Xin nhắc lại là, khi trao đổi với các nhân viên thương thuyết của cảnh sát đặc biệt, Mohamed đã tự nhận là thủ phạm các vụ giết 7 người trong hai ngày 11 và 19 tháng Ba vừa rồi, mà nạn nhân là 3 người lính nhảy dù gốc Bắc Phi, ba thiếu niên Do Thái 4, 5 và 7 tuổi, cùng với một giáo viên người Do Thái khác.Theo giới hữu trách, nghi can này còn có ý định sát hại 2 nhân viên cảnh sát và một quân nhân vào hôm thứ tư.- Nguồn: RFI

Afghanistan kêu gọi nhanh chóng điều tra vụ thảm sát dân thường

Afghanistan kêu gọi mở cuộc điều tra nhanh chóng và minh bạch về sự liên quan của lực lượng Hoa Kỳ trong vụ đốt kinh Koran và thảm sát 16 thường dân Afghanistan.Trong buổi họp báo tại thủ đô Kabul mới đây, ngọai trưởng Afghanistan, ông Zalmai Rassoul cho biết, người dân Afghanistan đang nóng lòng chờ đợi một cuộc điều tra về trách nhiệm của Hoa Thịnh đốn trong các vụ việc vừa qua. Ông Rassoul cũng yêu cầu phải trừng phạt những kẻ liên quan theo luật pháp của Afghanistan. Trước đó, vào đầu tháng 3 năm nay, lãnh đạo hai nước đã đề cập tới một loạt vấn đề liên quan đến lợi ích song phương như quan hệ đối tác chiến lược, tiến trình tái hòa giải của Kabul cũng như tiến trình chuyển giao sứ mệnh bảo đảm an ninh cho Afghanistan.Tuy nhiên, căng thẳng chưa kịp lắng dịu sau sự kiện binh sỹ Hoa Kỳ đốt kinh Koran thì vụ việc một binh sỹ Hoa Kỳ tàn sát 16 thường dân ở tình Kandahar đã phủ bóng đen lên hy vọng vừa nhen nhóm về thỏa thuận quan hệ đối tác chiến lược Hoa Kỳ và Afghanistan.Mặc dù vậy, chính quyền Tổng thống Obama khẳng định, Afghanistan vẫn là quốc gia có tầm quan trọng đặc biệt cả về địa lý, chính trị và chiến lược trong chính sách của Hoa Kỳ tại Trung Á.

4 cảnh sát Thái buôn 1 triệu MK ma túy

 4 cảnh sát Thái Lan vừa bị bắt, sau khi bán số ma túy thu giữ được trị giá 1 triệu Mỹ kim để kiếm lời.Theo hãng thông tấn AFP, 4 cảnh sát đã bị bắt hôm thứ Ba vừa rồi tại ngoại ô Bangkok, cùng với 305 ngàn 200 viên methamphetamine và 5 ký ma túy trị giá khoảng 30 triệu baht (tương đương 1 triệu Mỹ kim). Phát biểu trong một cuộc họp báo mới đây, chỉ huy cảnh sát Bangkok, ông Winai Thongsong, nói rằng, 4 cảnh sát này và một người dân bị buộc tội buôn bán ma túy bất hợp pháp.Theo ông Winai, cả 4 cảnh sát trên đều phủ nhận tội danh. Họ vừa bị sa thải và được bàn giao cho cảnh sát chống ma túy để truy tố trước pháp luật.Gần đây, các vụ bắt giữ methamphetamine tăng cao tại Thái Lan và một số quốc gia khác trong khu vực, trong khi việc mua bán ma túy trên thế giới có xu hướng giảm xuống. Mặc dù tội danh buôn bán ma túy có thể bị tử hình ở Thái Lan, nhưng hiện tại có rất ít tội phạm bị thi hành án tử.

Động đất ở Mễ:Hơn 32 ngàn căn nhà hư hại 

Hãng thông tấn AFP dẫn lời giới chức địa phương hôm thứ Năm cho biết, hơn 32 ngàn căn nhà bị hư hại trong trận động đất mạnh 7.4 độ Richter xảy ra ở tây nam Mễ Tây cơ vào hôm 20 tháng 3, không có ai thiệt mạng trong khi có 13 người bị thương.Theo thống đốc tiểu bang miền nam Guerrero là ông Angel Aguirre, thì thống kê sơ khởi cho biết, có khoảng 30 ngàn căn nhà bị hư hại, trong đó có 800 căn bị hư hại hoàn toàn. Còn tại tiểu bang kế cận Oaxaca, thống đốc tiểu bang này là ông Gabino Cue cho biết, có 2 ngàn căn nhà bị hư hại cùng một số công trình công cộng khác.Thủ đô Mexico City chịu ít thiệt hại hơn, tuy nhiên theo đô trưởng Marcelo Ebrard, khoảng 250 ngàn người không được cung cấp nước sạch vì các đường ống cấp nước bị trục trặc do động đất.Theo hãng thông tấn AFP, trận động đất với tâm chấn nằm ở phía nam khu nghỉ mát Thái Bình Dương ở Acapulco, nằm giữa hai tiểu bang Guerrero và Oaxaca, là trận động đất mạnh nhất tấn công Mễ Tây cơ kể từ năm 1985, sau trận động đất phá hủy nhiều khu vực lân cận thủ đô và giết chết hàng ngàn người.Được biết, sau trận động đất 7.4 độ Richter hôm 20 tháng 3 là hơn 40 hậu chấn, trong có hậu chấn mạnh đến 5 độ Richter đã gây rung chuyển thủ đô Mễ Tây cơ và khu vực phía nam.

Phi luật tân muốn Mỹ tăng cường hiện diện quân sự

Tổng thống Phi luật tân Benigno Aquino tuyên bố, Manila hoan nghênh Hoa kỳ tăng cường sự hiện diện quân sự tại Phi. Hoa kỳ vừa là một trong hai đối tác chiến lược (cùng Nhật) và là đồng minh duy nhất.  Báo Daily Inquirer đưa tin, các cuộc hội đàm cấp cao giữa Manila và Hoa thịnh đốn về việc tăng cường sự hiện diện của quân đội Hoa kỳ tại Phi luật tân sẽ được tổ chức vào ngày 30 tháng Tư. Ngọai trưởng Phi luật tân Albert del Rosario, Bộ trưởng quốc phòng Voltaire Gazmin sẽ thảo luận với Ngoại trưởng Hoa kỳ Hillary Clinton và Bộ trưởng quốc phòng Leon Panetta ở Hoa thịnh đốn Daily Inquirer dẫn lời ông Del Rosario cho biết, phía Chính phủ Hoa kỳ vẫn đang gút lại chương trình nghị sự. Manila hi vọng đây sẽ là một cuộc thảo luận toàn diện về các lĩnh vực hợp tác song phương quan trọng. Đây là lần đầu tiên bộ ngoại giao và bộ quốc phòng hai quốc gia Hoa kỳ và Phi luật tân có cuộc hội đàm quy mô như vậy. Theo hãng thông tấn AFP, hôm 20 tháng 3, Tổng thống Phi luật tân cho biết, Phi luật tân thương thuyết với Hoa kỳ về việc tăng cường tổ chức các cuộc tập trận song phương. Manila muốn Hoa thịnh đốn tăng cường huấn luyện quân sự cho quân đội Phi. Ông Aquino cũng muốn tăng số lần tàu hải quân Hoa kỳ ghé thăm Phi luật tân hằng năm. Ngoài ra, Hoa kỳ có thể tăng số lượng quân nhân đến Phi luật tân. Tổng thống Aquino cũng nói, Phi luật tân đang nhắm đến khả năng nhờ Hoa kỳ trợ giúp xây dựng, củng cố năng lực quốc phòng.Manila đề nghị Hoa kỳ trang bị chiến đấu cơ F-16, tàu tuần tra, vận tải cơ và hệ thống radar. Ông Aquino nói, chiến đấu cơ là thứ ưu tiên hàng đầu của Phi, quốc gia có lực lượng quân đội được trang bị nghèo nàn nhất trong khu vực. 

Trung Quốc bắt các luật sư phải tuyên thệ trung thành với đảng Cộng sản.

Hôm thứ Năm, trang web của bộ Tư pháp Trung Quốc đăng một quy định mới buộc các luật sư, khi làm lễ tuyên thệ, phải cam kết trung thành với đảng Cộng sản. Điều khoản này liên quan đến các luật sư mới và cả những người được gia hạn giấy phép hành nghề. Quy định kể trên đã làm dấy lên làn sóng công phẫn trong giới luật sư và trên các blog tại Trung Quốc.Mẫu câu mà luật sư phải đọc trong lễ tuyên thệ: “Tôi xin thề hoàn thành trung thực nhiệm vụ cao cả là trung thành với tổ quốc, với nhân dân, ủng hộ ban lãnh đạo đảng Cộng sản Trung Quốc và chế độ xã hội chủ nghĩa”.Tại Trung Quốc, giới luật sư, đặc biệt là những người dấn thân vào việc bảo vệ các quyền dân sự, thường xuyên là thành phần bị chỉ trích, tấn công trong các chiến dịch đàn áp giới ly khai.Lo ngại cho sự an toàn của mình, một số luật sư, trong đó có những người đang bị theo dõi hoặc thường xuyên bị cảnh sát quấy nhiễu, đã từ chối bình luận về quy định mới này.Trên mạng xã hội Trung Quốc Vi Bác, một blogger viết như sau: “Các luật sư phải chịu trách nhiệm trước luật pháp, chứ không phải trước một đảng phái chính trị nào”.-Nguồn: RFI

 

Published in Tin trong tuần
Saturday, 24 March 2012 19:08

Đối phó chứng mất trí nhớ

 

Đối phó với giai đoạn đầu của bệnh Alzheimer (một dạng bệnh mất trí nhớ) có thể gây mệt mỏi không kém gì so với việc bạn nỗ lực cải thiện trí nhớ của mình. Hiệp hội Alzheimer của Hoa kỳ đưa ra những gợi ý sau để đối phó: tạo thời khóa biểu cho công việc hằng ngày (như giờ ăn, giờ ngủ...), nhờ người thân gọi điện thọai để nhắc nhở quý vị một số hoạt động như uống thuốc hoặc các cuộc hẹn gặp bác sĩ; có cuốn sổ ghi lại các thông tin quan trọng như các số điện thoại liên lạc, các cuộc hẹn và địa chỉ của quý vị; để cuốn sổ ghi số điện thoại gần điện thoại của quý vị; nhờ người thân sắp xếp lại các loại thuốc quý vị dùng; luôn giữ một cuốn lịch nhỏ và đánh dấu mỗi ngày trôi qua; bảo đảm tủ quần áo và ngăn kéo được sắp xếp gọn gàng để quý vị có thể tìm thấy những thứ cần thiết; dán giấy xung quanh nhà với nội dung nhắc nhở quý vị khóa cửa và tắt các thiết bị điện sau khi dùng.[

Las Vegas của Âu châu

Theo báo Le Monde của Pháp, Đại công ty Las Vegas Sands (tức LVS), sở hữu một khu giải trí-sòng bạc Las Vegas ở Hoa kỳ cùng nhiều “chiếu bạc hạng sang” khác trên thế giới đang chuẩn bị dự án xây dựng Eurovegas ở Tây Ban Nha.  LVS dự kiến từ đây đến năm 2022 sẽ đầu tư từ 15 đến gần 19 tỉ euro cho trung tâm giải trí hàng đầu Âu châu này tại Madrid hoặc Barcelona. Quy mô của Eurovegas bao gồm 6 sòng bạc, 18 ngàn máy đánh bạc, 3 sân golf, 9 hý viện, 1 phòng nhạc 15 ngàn chỗ, 12 khách sạn có tổng cộng 36 ngàn phòng và 50 ngàn bàn cho các nhà hàng để phục vụ trung bình 30 ngàn lượt khách mỗi ngày.Chủ tịch LVS Sheldon Adelson cho biết, Eurovegas sẽ tạo nên hơn 250 ngàn việc làm, thu về khoảng 15 tỉ rưỡi euro trong vòng 15 năm tới và qua đó đóng góp lớn cho nền kinh tế đang ảm đạm của Tây Ban Nha. Tuy nhiên, dự án trên đang vấp phải nhiều lời phản đối tại cả Madrid lẫn Barcelona do lo ngại nó sẽ ảnh hưởng xấu đến môi trường và xã hội.

Tổng giám đốc McDonald's nghỉ hưu vào tháng 6 tới

Tổng giám đốc hãng McDonald’s Jim Skinner sẽ nghỉ hưu vào tháng Sáu tới sau 41 năm làm việc tại hệ thống thức ăn nhanh hàng đầu Hoa Kỳ và thế giới. Theo một thông báo từ công ty, thay thế ông Skinner sẽ là Giám đốc điều hành Don Thompson. Ông Skinner, 67 tuổi, đảm nhận cương vị đứng đầu công ty từ tháng 11 năm 2004 và là một trong những kiến trúc sư của chiến lược Plan to Win được McDonald’s khai triển từ năm 2003. Trong một tuyên bố vào hôm thứ Tư, ông Andy McKenna, Chủ tịch hội đồng quản trị công ty nói: “Sự lãnh đạo xuất sắc của ông Jim đã tạo ra yếu tố chưa từng có cho McDonald’s.” Trong chiến lược Plan to Win, McDonald’s cấu trúc lại các nhà hàng trên toàn cầu và thay đổi thực đơn để mang đến những lựa chọn có lợi cho sức khỏe của các khách hàng.Ông Thompson, 48 tuổi, cũng đã có 22 năm làm việc tại McDonald’s và được bổ nhiệm Giám đốc điều hành hồi tháng Giêng năm 2010. Kể từ đó, ông là người đảm nhận công việc hàng ngày của hệ thống thức ăn nhanh với hơn 33 ngàn nhà hàng ở 119 quốc gia trên thế giới, phục vụ 68 triệu khách hàng mỗi ngày.

“Lời nói đùa” của Robert De Niro bị chỉ trích

Trong một buổi quyên góp từ thiện của Đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ Michelle Obama, nam tài tử Robert De Niro đã nói rằng Hoa Kỳ chưa sẵn sàng cho một đệ nhất phu nhân da trắng. Lời nói này lập tức bị chỉ trích mạnh mẽ. Phát biểu tại buổi quyên góp từ thiện diễn ra tại nhà hàng của khách sạn Locanda Verde, ở New York (thuộc vùng đông bắc Hoa Kỳ) vào hôm 19 tháng 3, nam tài tử từng đoạt giải Oscar Robert De Niro đã nói đùa về những cô vợ da trắng của các ứng cử viên tổng thống của Đảng Cộng hòa. Ông nói: “Callista Gingrich, Karen Santorum, Ann Romney, bây giờ quý vị có thật sự cho rằng đất nước của chúng ta đã sẵn sàng cho một đệ nhất phu nhân da trắng chưa?”. Một khách mời tại buổi quyên góp đã hét lên “Không!” và Robert De Niro hào hứng nói thêm: “Như vậy là quá sớm, đúng không?”. Theo hãng thông tấn AP, lời phát biểu của Robert De Niro lập tức vấp phải sự chỉ trích gay gắt của các ứng cử viên Đảng Cộng hòa.  Ứng cử viên tổng thống Newt Gingrich bày tỏ sự khó chịu của mình, ông nói: “Thay mặt cho vợ tôi, thay mặt cho bà Karen Santorum và bà Ann Romney, tôi nghĩ rằng Robert De Niro đã sai. Đất nước này đã sẵn sàng cho một đệ nhất phu nhân mới và anh ấy không nên mang chủng tộc vào câu nói của mình”.  “Những gì mà anh ta nói đêm đó không thể tha thứ được và tổng thống phải lên tiếng xin lỗi vì đó là một buổi gây quỹ của ông Obama. Lời nói của De Niro thể hiện sự chia rẽ đất nước”.Mới đây, tài tử Robert De Niro đã lên tiếng phân trần rằng: “Những gì tôi nói chỉ là nói đùa. Tôi không có ý định xúc phạm hoặc gây rắc rối cho bất cứ ai, đặc biệt là đệ nhất phu nhân”.Ông Olivia Alair, phát ngôn viên trong chiến dịch quyên góp của phu nhân Obama cũng cho rằng: “Chúng tôi tin rằng đây là một trò đùa không thích hợp”.

Toyota Camry 2012 đầu tiên tại VN... có giá:80 ngàn đô

Những chiếc xe Toyota Camry 2012 đầu tiên vừa cập bến thị trường Việt. Tuy nhiên, để sở hữu một phiên bản mới này khách hàng phải bỏ ra đến trên 80 ngàn “đô”.Toyota Camry 2012 xuất hiện tại thị trường Hoa kỳ vào tháng 8 năm ngoái nhưng phải đợi đến bây giờ chiếc xe này mới được một số showroom xe hơi nhập về theo dạng xe đã qua sử dụng. Phiên bản nhập về Việt Nam sở hữu khối động cơ 2.5L L4 DOHC cho công suất 178 mã lực ở vòng tua 6 ngàn vòng một phút. Camry 2012 có mức tiêu thụ nhiên liệu trung bình là 9.41 lít cho mỗi 100 cây số, tốt hơn so với phiên bản cũ 10.22 lít cho mỗi 100 cây số. Hiện tại một chiếc Camry 2012 2.5L SE mới tinh đang được rao bán với mức giá dao động từ 80 ngàn đến 90 ngàn “đô” tùy trang thiết bị đi kèm.

Mẫu xe Mazda CX-5 giành giải thưởng an toàn ở Hoa Kỳ

Hãng xe Mazda Motor vừa cho biết, mẫu xe thể thao tiện ích hoàn toàn mới phục vụ thị trường Hoa Kỳ của họ là CX-5 2013 đã xếp đầu bảng trong cuộc kiểm sóat về độ an toàn khi va chạm của một tổ chức phi thương mại thuộc ngành bảo hiểm Hoa Kỳ. Theo Mazda, chiếc CX-5 đã giành được giải thưởng '”Top Safety Pick” của năm 2012, mức xếp hạng an toàn cao nhất, của Cơ quan bảo hiểm an toàn giao thông Hoa Kỳ cho bốn bài kiểm sóat về độ an toàn gồm va chạm trực diện, va chạm sườn xe, va chạm đuôi xe và độ vững chắc của mui xe. Chiếc CX-5 xuất hiện tại Hoa Kỳ trong tháng Hai năm nay, được trang bị sáu túi hơi tiêu chuẩn, hệ thống ABS, hệ thống kiểm soát cân bằng động lực và kiểm soát lực bám đường.Tham gia cuộc kiểm sóat này còn có các mẫu SUV nhỏ gọn khác gồm Mitsubishi Outlander Sport, Subaru Forester, Honda CR-V, Hyundai Tucson, Jeep Patriot, Kia Sportage và Volkswagen Tiguan.

Trà đá miễn phí giữa Sài Gòn

Vài năm trở lại đây, đều đặn mỗi ngày từ sáng sớm đến tối mịt, có một số người tốt bụng ở Sài Gòn đã lặng lẽ đặt những thùng “trà đá miễn phí” cạnh lề đường, giúp nhiều người qua lại có nước dùng khi khát.  Chủ nhân những thùng trà đá hầu hết chẳng giàu sang gì, và cũng rất ngại nêu tên vì theo họ thì việc làm này “chẳng có gì để nói”. Như chủ thùng trà đá miễn phí trước số 130 đường Xô Viết Nghệ Tĩnh (thuộc Quận Bình Thạnh) chẳng hạn. Thế cho nên, “lý lịch” của thùng trà đá này coi như... không có. Chỉ biết đều đặn suốt ba năm nay, bất kể trời nắng hay mưa, cứ mỗi sáng sớm đã có người mang một thùng xốp khá to với dòng chữ “trà đá miễn phí” đặt trên chân đế bằng gỗ vững chắc kê ngay lề đường này rồi. Có lẽ sợ đổ ngã nên người chủ dùng thêm dây ràng buộc cẩn thận tứ bề và sắm một ca bằng inox luôn sạch để ai cũng thấy an tâm mỗi khi sử dụng. Những người ghé vào đây uống nước đủ thành phần, hầu hết là các chị ve chai, bán hàng rong, bác xích lô, các em học sinh, sinh viên hay những người quét rác. Chủ nhân của thùng trà đá gần ngã ba Võ Văn Tần - Trần Quốc Thảo (thuộc Quận 3) cũng không có thông tin gì nhiều. Tới thùng trà đá ở trước số nhà 61- 63 đường Điện Biên Phủ (thuộc Quận Nhất) cũng vậy. Phải thuyết phục mãi, chị Ly, người bán hàng ở đây mới cho biết chủ nhân thật sự là bà Hương, mẹ chồng chị. Chị Ly kể, gần 5 năm nay rồi, mỗi ngày cứ sau 9-10 giờ đêm, khi không còn khách ghé uống nước nữa thì nhà chị mới mang thùng đi chùi rửa. Bà Hương lại thức đêm nấu nước sôi rồi để nguội. Độ 5 giờ rưỡi sáng hôm sau, bà Hương hoặc chị Ly thức dậy pha trà, bỏ thêm củ gừng tươi, rửa đá thật sạch cho vào thùng, đưa ra trước cửa nhà cho kịp lúc những người đi làm sớm ghé lấy nước uống. Trung bình mỗi ngày bà con “tiêu thụ” hết 1 thùng (khoảng 50 lít), ngày nắng nóng có khi hết cả 2 hoặc 3 thùng. Vào những ngày nắng nóng như thiêu đốt vừa qua, không khó để chứng kiến những người bán vé số dạo, những anh chị ve chai hoặc những cô dì buôn thúng bán bưng ghé vào uống ngụm trà đá miễn phí ở những nơi này. Và họ cảm nhận được cái tình người đong đầy trong từng ly nước ấy. Mong sao ngày càng có nhiều những thùng trà đá “tình thương mến thương” này, để đời thêm vui vì những người tốt đã cùng tiếp sức và sẻ chia với những đôi chân đang còn nhọc nhằn mưu sinh giữa chốn phồn hoa đô hội.THS]

 

 

 

Published in Xã hội

Microsoft tham vọng nhấn chìm Apple và Google

Theo nhận định mới đây của Microsoft, hệ điều hành Windows Phone sẽ giúp vượt qua Apple và sau đó tiến tới lấn át cả Android của Google. Theo Giám đốc điều hành của Microsoft tại Trung Quốc là ông Simon Leung, vượt qua Apple chỉ là mục tiêu trước mắt của hãng và mục tiêu lâu dài chính là hệ điều hành Android của Google để trở thành hãng dẫn đầu thị trường smartphone ở Trung Quốc. Trung Quốc là thị trường quan trọng đối với các nhà cung cấp và đất nước này được dự đoán trở thành thị trường smartphone lớn nhất trên thế giới trong năm 2012. Theo hãng nghiên cứu thị trường IDC, doanh số xuất xưởng smartphone tại Trung Quốc sẽ tăng 52% lên con số 137 triệu điện thoại, lần đầu tiên vượt qua cả Hoa Kỳ.Ông Simon Leung cho biết, Microsoft sẽ tiếp tục đẩy giá điện thoại xuống thấp hơn nữa. Mục tiêu của hãng là vị trí số một. Trong khi iPhone 4S lọai 16 Gigabyte của Apple bán tại Trung Quốc có giá 788 Mỹ kim, các đối tác sản xuất điện thoại di động của Microsoft sẽ cung cấp các thiết bị có giá khoảng 158 Mỹ kim. Tuy nhiên, ông Leung không tiết lộ cụ thể các đối tác hay thiết bị nào có giá như vậy.

 Tuy nhiên theo dự đoán của một phân tích gia từ hãng IDC tại Bắc Kinh, năm 2016, Windows Phone sẽ chiếm 20% thị trường Trung Quốc, trong khi đó tỉ lệ thị trường của Apple là 16% và 60% thuộc về Google.Ngoài ra còn một thông tin khá thú vị khác về Microsoft khi hãng này thực thi chính sách cấm nhân viên sử dụng quỹ công ty để mua sản phẩm của Apple. Giám đốc tài chính Alain Crozier đã gửi email thông báo cho nhân viên chính sách mới đó. Hiện phát ngôn viên của Microsoft từ chối bình luận về thông tin kể trên. Đây không phải lần đầu tiên Microsoft cấm nhân viên sử dụng các thiết bị của hãng đối thủ. Trước đây đại gia này đã có chính sách cấm các nhân viên sử dụng iPhone và BlackBerry. Năm 2010, hãng đã cung cấp miễn phí điện thoại Windows Phone cho các nhân viên để thay thế điện thoại của các hãng khác.

    Với quyết tâm giảm giá và “người nhà dùng hàng nhà” Microsoft đã thể hiện quyết tâm chiếm được vị trí số một trong lĩnh vực smartphone. Tuy nhiên, vào thời điểm này vẫn còn quá sớm để khẳng định được điều đó. 

Trung Quốc vượt Mỹ về lượng khách hàng dùng iOS, Android

Hãng nghiên cứu Flurry vừa công bố kết quả thăm dò của họ về lượng smartphone chạy hệ điều hành iOS và Android, qua đó chỉ ra rằng Trung Quốc đã “chiếm ngôi” của Hoa Kỳ.Bắt đầu từ tháng Hai vừa qua, lượng điện thọai sử dụng iOS, Android của Trung Quốc đã vượt trội hơn so với Hoa Kỳ.Thành tích trên của đất nước đông dân nhất thế giới lại càng trở nên bất ngờ hơn, khi Flurry chỉ ra rằng, mới hồi tháng Giêng năm 2011, Hoa Kỳ còn chiếm tới 28% tổng lượng thiết bị chạy hệ điều hành iOS và Android của toàn thế giới, trong khi Trung Quốc mới chỉ chiếm tỉ lệ thị truờng là 8% lúc đó.Tới tháng Ba năm nay, trước tình hình thị trường đất nước Đông Á đang thăng hoa mạnh mẽ như vậy, Flurry dự báo rằng tỉ lệ thị trường iOS, Android của Trung Quốc sẽ đạt 24%, trong khi mức tương ứng của Hoa Kỳ là 21%.Theo Flurry, ngoài Trung Quốc thì còn có một số thị trường smartphone đang lên khác gồm Argentina, Phi luật tân và Nga.

Apple sắp thành nhà sản xuất chip di động lớn nhất

Nhờ vào sự thịnh hành của các sản phẩm đình đám như điện thoại iPhone và tablet iPad, Apple đã trở thành nhà sản xuất chip dành cho các thiết bị di động hàng đầu thế giới.Theo một báo cáo mới nhất của Công ty NPD In-Stat, tỉ lệ thị trường các sản phẩm dùng chip ARM như trong iPhone và iPad đã đạt tới 73%.Trong khi đó, Intel vẫn là hãng số 1 trên thị trường máy điện tóan xách tay, với tỉ lệ 86%.Bên cạnh điện thoại di động, tablet, các loại chip di động cũng được trang bị cho máy đọc sách điện tử, máy chơi game cầm tay và các thiết bị xem phim, nghe nhạc di động. Đối với các thiết bị đó, chip ARM cũng là loại chip chi phối thị trường.

2012: 

Năm báo hiệu khó khăn đối với ngành hàng không 

Khủng hoảng kinh tế và giá dầu tăng cao, đó là hai yếu tố đè nặng lên doanh thu của ngành hàng không quốc tế trong năm nay. Do vậy, vừa qua, Hiệp hội Hàng không Quốc tế - IATA – mà hoạt động của các thành viên chiếm tới 94% giao thông hàng không thế giới, đã phải điều chỉnh dự báo kinh doanh và mức lợi tức trong năm 2012. Hiện nay, tiền mua xăng máy bay chiếm tới một phần ba chi phí kinh doanh của các hãng hàng không. Giá nhiên liệu sẽ tiếp tục tăng. Theo Hiệp hội Hàng không Quốc tế IATA, giá trung bình một thùng dầu thô sẽ lên tới 115 Mỹ kim trong năm 2012, thay vì 99 Mỹ kim như dự báo trước đây. Và nếu xẩy ra xung đột với Iran, thì mức giá này có thể lên tới 150 Mỹ kim.Nhiên liệu đắt đỏ ảnh hưởng nặng nề tới kết quả kinh doanh. Các hãng hàng không trên thế giới sẽ phải chi ra thêm 32 tỷ Mỹ kim để bù vào giá xăng. Tổng mức lời của các hãng hàng không sẽ bị giảm từ 3 tỷ rưỡi Mỹ kim, xuống còn 3 tỷ Mỹ kim. Tổng giám đốc Hiệp hội Hàng không Quốc tế IATA, là ông Tony Tyler, cho biết là, với mức lời khoảng 0.5% như vậy, ngành vận tải hàng không đang ở gần mức báo động đỏ.Âu châu là khu vực bị tác động mạnh nhất. Ngoài việc giá nhiên liệu tăng, cuộc khủng hoảng nợ quốc gia của nhiều nước Âu châu có thể sẽ làm cho các hãng hàng không ở châu lục này bị thua lỗ khoảng 600 triệu Mỹ kim trong năm nay. Lạc quan nhất là các công ty hàng không trong khu vực Á châu -Thái Bình Dương, với mức lời được dự báo lên tới gần 2 tỷ rưỡi Mỹ kim.-Nguồn: RFI

 

Published in Tin Tức
Saturday, 24 March 2012 17:47

Hoa hậu Áo Dài 2012 đăng quang

Lễ đăng quang Hoa Hậu và các Á Hậu Áo Dài năm 2012 được tổ chức vào chiều Thứ Bảy, ngày 17-3-2012 tại nhà hàng Dynasty với sự tham dự của trên 200 người.

Được biết, hàng năm Ban Hoa Hậu Áo Dài theo truyền thống vẫn tổ chức Đại Hội tuyển lựa Hoa Hậu và các Á Hậu Áo Dài. Vào ngày 14/01/2012 vừa qua là năm thứ 25 được liên tục tổ chức. 

Theo truyền thống của Ban Hoa hậu Áo Dài Bắc California các Đại Hội Tuyển Lựa thường được tổ chức vào dịp trước hay gần Tết Nguyên Đán và sau Tết Nguyên Đán là lễ đăng quang của tân Hoa Hậu và các tân Á Hậu mà buổi lễ đăng quang vào ngày Thứ Bảy, 17/03/2012 vừa qua nằm trong truyền thống sinh hoạt ấy.

Hoa hậu 2012 cô Nguyễn Quỳnh Phương, giữa và các Á hậu chụp chung với hai MC Huyền Trân, trái, và Vũ Hiển, phải. HÌNH TRƯƠNG XUÂN MẪN

 

Lễ đăng quang trước đây vẫn thường được tổ chức chung với lễ tạ ơn của Hội Tết Fairgronds nhưng năm nay, tân Hoa Hậu và các tân Á Hậu tự đứng ra tổ chức với sự yểm trợ của ban tổ chức Đại Hội Tuyển Lựa. Vì thế, thành phần thực khách hiện diện trong buổi tiệc đăng quang hầu như là những nhà mạnh thường quân bảo trợ cho chương trình Đại Hội Tuyển Lựa Hoa Hậu Áo Dài hàng năm, các bạn bè thân hữu với Ban Hoa Hậu Áo Dài Bắc Cali và gia đình của tân Hoa Hậu và các tân Á Hậu 2012 cùng với một số Hoa Hậu, Á Hậu của nhiều năm trước.

Tân Hoa Hậu 2012 cô Nguyễn Quỳnh Phương, 19 tuổi, ngụ tại San Jose đã được ông Victor Wang, chủ nhân Victory Jewelry tặng một giây chuyền hột xoàn trị giá $2,000. Ngoài một số quà tặng là gift card của một số nhà bảo trợ, Ban Tổ Chức Đại Hội Tuyển Lựa đã được Phó Thị Trưởng Thành Phố San Jose Madison Nguyễn tặng $5,000 và số tiền này được BTC dành trao cho tân Hoa Hậu Nguyễn Quỳnh Phương.

Á Hậu I: Đào Ngọc Thu Bích 27 tuổi, cư dân San Jose, là xướng ngôn viên của Đài Phát Thanh và Truyền Hình Quê Hương ngoài những gift card còn được nhận $1,000 cash.

Á Hậu II: Trần Lê Lisa, 23 tuổi, ngụ tại San Jose - Á Hậu III: Trần Lê, 26 tuổi, cư dân San Jose - Á Hậu IV: Đỗ Nguyễn Khánh Ngân, 26 tuổi, cư dân Milpitas - Á Hậu Thân Thiện: Phạm Thu Ngân Nancee, 24 tuổi, cư dân San Jose - Á Hậu Duyên Dáng: Nguyễn Ngọc Phương Polly, 23 tuổi, ngụ tại San Jose ngoài những gift card còn được nhận đồng đều $400 cash.

Nhìn chung lễ đăng quang tân Hoa Hậu, các tân Á Hậu 2012 diễn ra trong không khí thân mật, ấm cúng được xem là thành công tốt đẹp.

 

Ứng cử viên Tâm Trương gây quỹ tranh cử

Khoảng trên 100 khách tham dự tiệc gây quỹ cho ứng cử viên khu vực 4 Tâm Trương tổ chức vào sáng Chủ Nhật ngày 18-3-2012 tại hội trường đường Story Road, San Jose.

ng cử viên Tâm Trương, phải, cùng với PTT Madison Nguyễn, giữa, và LS Paul Colin, ứng cử viên Chánh án Quận hạt Santa Clara. ẢNH CAO SƠN

 

Trong phần phát biểu, Phó Thị trưởng Madison Nguyễn mở đầu giới thiệu LS Paul Colin, ƯCV Chánh Án Quận Hạt Santa Clara là một người bạn mà trong công tác điều hành sinh hoạt của thành phố San Jose cần có sự cộng tác của ngành Tư Pháp địa phương mà vai trò LS Paul Colin trong chức vụ Chánh Án Quận hạt sẽ là sự hợp tác thuận lợi và hữu hiệu cho thành phố San Jose. PTT Madison Nguyễn kêu gọi mọi người hãy dồn phiếu ủng hộ Ls Paul Colin. Ở phần hai, PTT Madison đã trình bày lý do vì sao bà ủng hộ Tâm Trương. Theo bà, Tâm Trương rất cần thiết Hội Đồng Thành Phố San Jose trong lãnh vực cải tổ hệ thống Sở Cảnh Sát San Jose để nâng cao sự phục vụ, bảo đảm an ninh cho thành phố chúng ta cũng như việc ngăn chận các tệ nạn xã hội…

Theo Madison Nguyễn ứng cử viên Tâm Trương là một người trẻ, có khả năng, từng phục vụ trong ngành Cảnh Sát nhiều năm, am tường vấn đề bảo vệ trị an, một mẫu nghị viên thích hợp và cần thiết cho thành phố trong tình hình hiện nay.Bà cũng nhấn mạnh Tâm Trương có sự ủng hộ của Thị Trưởng Chuck Reed, NV khu vực I Pete Constant. Đây là một sự kiện đặc biệt, vì từ trước tời giờ không hề có việc Thị Trưởng, Phó Thị trưởng hay một nghị viên trong HĐTP lại ủng hộ một ứng cử viên mới để đối đầu với một đồng viện đương nhiệm.Tiếp tục là phần trình bày của ứng cử viên Tâm Trương và sau đó những khách tham dự phát biểu: ông Lê Minh Hải, bà TrươngGia Vy, ông Trần Ngọc Ảnh, tất cả đều xác nhận sự ủng hộ đối với UCV Tâm Trương trong tinh thần “người Việt ủng hộ người Việt”. Được biết, Ban Vận Động ủng hộ ứng cử viên Tâm Trương gồm có các ông Nguyễn Minh Đường, Chủ Tịch LLSQTĐ; ông Trần Gia Đắc, Chủ Tịch Hội Quân Cảnh; ông Nguyễn Lực, Phó Chủ Tịch Hội Đồng Cư Dân San Jose, ông Ngô Văn Tôn, Trưởng Ban Giám Sát LLSQTĐ; ông Hoàng Thưởng, Tổng Thơ Ký LLSQTĐ, Nguyễn Phương, thân hữu.-Theo TVN’s

 

 

Đỗ Thành Công trong ngày gặp gỡ Tổng thống Bush

Tôi đến Washington DC vào chiều thứ Bảy, gặp gỡ và trao đổi với một số thân hữu trong 2 ngày cuối tuần, trước khi có mặt tại phòng họp Toà Bạch Ốc trưa Thứ Hai, ngày 5 tháng Ba. Đây là lần thứ ba tôi vào Toà Bạch Ốc và lần nào thì cũng phải đi qua trạm kiểm soát này. Tuy phòng họp khác, nhưng phạm vi và hình thức, thì có thể khẳng định là địa điểm nằm trong khu vực thuộc Toà Bạch Ốc. Khác với các lần trước, khi vào Toà Bạch Ốc và Quốc Hội với tư cách Phát ngôn nhân của Đảng Dân chủ Nhân dân, lần này tôi đi như một công dân Mỹ gốc Việt, ký Thỉnh Nguyện Thư cùng với mọi người, đòi hỏi chính phủ Hoa Kỳ phải áp lực với Hà Nội về nhân quyền. Tôi cũng ý thức được là mình đi thay cho gần 150 ngàn đồng hương đã ký tên trong Thỉnh Nguyện Thư, nhưng không có cơ hội để tham dự, trong đó theo ước lượng của tôi, có thể có hơn 10 ngàn người Việt, đang định cư ở Bắc California.

Thỉnh Nguyện Thư đòi hỏi Chính quyền Obama cần vận dụng yếu tố nhân quyền trong chính sách thương mại, áp lực Hà Nội phải tôn trọng nhân quyền, thả các tù nhân chính trị, cụ thể là Linh mục Nguyễn Văn Lý, Ts. Cù Huy Hà Vũ, Việt Khang và nhiều người khác. Với sự vận động hữu hiệu của hệ thống truyền thông SBTN, qua anh Trúc Hồ và sự tiếp tay hỗ trợ của Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng, thuộc Boat People SOS, kết quả là gần 150 ngàn người Việt tại Hoa Kỳ đã ký tên trong Thỉnh Nguyện Thư. Đây là một cú “bỏ phiếu” lịch sử chưa từng có trong quá trình đấu tranh cho Tự do, Dân chủ và Nhân quyền tại Hải ngoại. 

Dân biểu Zoe Lofgren, Đỗ Bùi Tiên và Đỗ Thành Công, tiệc gây quỹ tranh cử

 Hai ngày tham dự vận động nhân quyền với Cộng Đồng, tôi cảm nhận được tâm tư và nguyện vọng của hơn 1000 người Việt có mặt tại Hoa Thịnh Đốn và nổi thao thức, hồ hởi của gần 150 ngàn chữ ký trên Thỉnh Nguyện Thư. Tôi nghĩ đây là thời điểm của lịch sử mà không phải lúc nào cũng có thể xảy ra, vì vậy có mặt cùng với các tấm lòng yêu thương đất nước, gặp gỡ nhiều người đã bỏ thời gian, tiền bạc, công việc v.v….để hội tụ tại Hoa Thịnh Đốn là một cơ duyên. Tôi cũng nghĩ, chắc khó có được một khoảng khắc như thế này lần thứ hai. Tôi đánh giá, đây là một cuộc vận động chính trị lịch sử tại hải ngoại, nó khẳng định một số yếu tố như sau:

- Sự lên tiếng đồng loạt chưa bao giờ xảy ra với gần 150 ngàn chữ ký trong một thời gian rất ngắn, để bày tỏ quan tâm của người Mỹ gốc Việt, của Cộng Đồng Người Việt tại Hoa kỳ, trước tình trạng đàn áp nhân quyền tại Việt Nam và yêu cầu Chính quyền Obama phải có thái độ cụ thể, đã đánh động được dư luận ở tầm vóc quốc tế.

- Vận dụng được sức mạnh của truyền thông, khai dụng yếu tố kỹ thuật toàn cầu từ trang nhà của Toà Bạch Ốc, cho mục tiêu đấu tranh và đã thể hiện được yếu tố Đoàn kết Cộng Đồng. Sự kiện này, vừa chứng tỏ sức mạnh của Cộng Đồng đối với chính giới Hoa Kỳ, vừa đánh tan được dư luận cho là thụ động, bảo hoà, an phận của Cộng Đồng Người Việt sau hơn 35 năm bỏ nước ra đi.

- Làm hỏng luận điệu tuyên truyền của Hà Nội đối với người dân trong nước khi rêu rao tập thể người Việt tại Mỹ nói riêng và Hải ngoại nói chung là khúc ruột nối dài của Đảng. Gần 150 ngàn chữ ký của Thỉnh Nguyện Thư đã bẽ gảy luận điểu tuyên truyền cho rằng chỉ có một bộ phận nhỏ “phản động” tại hải ngoại, còn mang tâm lý thù hằn, chống phá nhà nước CHXHCNVN.

- Gây dựng lại niềm tin không những cho Cộng Đồng Người Việt tại Mỹ và Hải Ngoại mà còn thổi bùng thêm ngọn lửa đấu tranh, cổ vũ mạnh mẽ tinh thần cho các Lực lượng Dân chủ và Nhân dân tại Việt Nam.

- Bản Thỉnh Nguyện Thư với kết quả ngoạn mục, được viết ngay trên trang nhà của Tòa Bạch Ốc,  chính là bản cáo trạng, tố cáo bản chất độc tài, chà đạp nhân quyền của nhà cầm quyền Hà Nội. Hình thức và nội dung này có giá trị và sức mạnh ngoại vận vô cùng hữu hiệu, hơn bất cứ cuộc điều trần nào về Nhân quyền.

Một số diễn tiến của sự việc

Khi số lượng chữ ký đã lên đến hơn 50 ngàn, nhà cầm quyền Hà Nội đã bộc lộ tâm lý hoảng hốt. Thông tin ghi nhận, Bộ ngoại giao Hà Nội đã thăm dò phía Toà Đại sứ Mỹ tại Hà nội về Thỉnh Nguyện Thư và bày tỏ sự quan ngại của họ. Ngược lại, phía Lập pháp Hoa kỳ khi đuợc thông tin về cuộc vận động trên, đã tham gia tích cực trong tiến trình áp lực Hành Pháp, họ đã thúc đẩy Hành Pháp phải quan tâm đến đòi hỏi của Cộng Đồng. Các Dân biểu trụ cột của Cộng Đồng Nam và Bắc California, đã đồng loạt lên tiếng và hổ trợ chúng ta. Trong khi đó, phía Hành Pháp, Chính quyền Obama đã phải có thái độ đáp ứng. Theo qui định của Thỉnh Nguyện Thư trên trang nhà Toà Bạch Ốc, nếu đạt con số ký tên trong thời gian tối thiểu, nội dung Thỉnh Nguyên Thư sẽ được nhân viên Toà Bạch Ốc chú ý. Bước thứ hai là họ sẽ cử chuyên viên về lãnh vực chuyên môn để tham khảo, tìm hiểu nguyện vọng của Thỉnh Nguyện Thư, và sau cùng, bước thứ ba, sẽ có phúc đáp, trả lời trực tiếp của đại diện từ Toà Bạch Ốc.

Đó là tiến trình về Thỉnh Nguyện Thư, tiến trình này không có phần phải tiếp Cộng Đồng ngay tại Toà Bạch Ốc, hay trực tiếp lắng nghe Thỉnh Nguyện Thư của Cộng Đồng ở bất cứ hình thức nào. Tuy nhiên, chỉ trong vòng một thời gian ngắn, chưa tới 3 tuần lễ đã đạt con số hơn 130 ngàn chữ ký, điều này có thể đã áp lực lên Văn phòng Tiếp cận Công chúng. Vì vậy, đã dẫn đến việc tổ chức cuộc tiếp đón đại diện Cộng Đồng tại Toà Bạch Ốc, hay đi xa hơn nữa là có “tin”, sẽ có Tổng Thống đến gặp phái đoàn trong ngày 5 tháng Ba v.v…..

Có thể nói, về mặt đấu tranh, mục tiêu Thỉnh Nguyện Thư đã đạt được thành quả to lớn. Chúng ta muốn nội dung Thỉnh Nguyên Thư phải đến tận tay Tổng Thống Hoa Kỳ, Barack Obama. Chúng ta cũng mong muốn Hoa Kỳ phải áp lực với Hà Nội trong quan hệ thương mại. Dĩ nhiên việc Hoa Kỳ sẽ có thái độ và hành xử thế nào với Hà Nội, còn phải phụ thuộc vào nhiều yếu tố, nhưng mục tiêu Thỉnh Nguyện Thư tố cáo Hà Nội đã và đang vi phạm nhân quyền, và gần nhất là đang giam giữ Việt Khang, chỉ vì anh cất lên tiếng ca bày tỏ lòng yêu nước, mục tiêu đó đã hoàn toàn đạt được kết quả mỹ mãn. Nếu không có một số lượng người ký tên đáng kể, vượt qua chỉ tiêu của trang nhà Toà Bạch Ốc, sẽ không có cuộc gặp mặt tại Toà Bạch Ốc, và cuộc vận động Quốc Hội của hơn 500 người từ hơn 45 tiểu bang trên toàn nước Mỹ. Đồng thời, nội dung của Thỉnh Nguyên Thư, cũng không đặt lên bàn của TT Hoa Kỳ để Barack Obama biết là Cộng Đồng Người Việt tại Mỹ muốn gì.

Trong quá khứ chúng ta đã tiến hành nhiều công tác ngoại vận. Các hình thức vận động qui mô như đăng Thỉnh Nguyên Thư trên báo Hoa Kỳ với phí tổn rất cao, hay ở tầm vóc nhỏ hơn như gửi thư thẳng tới Tòa Bạch Ốc v.v…Tất cả các hình thức đó đều có thể khẳng định là không đến tay TT Hoa Kỳ, ngoại trừ lần gặp mặt ông TT George W. Bush hồi năm 2007 với 4 đại diện của Đảng phái và Tổ chức Nhân quyền. Lần này, với thành quả vận động ngoại vận vô cùng ngoạn mục. Nội dung Thỉnh Nguyện Thư đã đến tay TT Hoa Kỳ, như vậy chiến dịch đã đạt mục tiêu.

Nếu cuộc họp ở Toà Bạch Ốc diễn ra suông sẻ theo dự tính, có lẽ đã không có vấn đề tranh luận và gây nhiều ngộ nhận. Qua kinh nghiệm ngoại vận, nếu chúng ta thụ động, không lên tiếng, không đấu tranh, không vận động và không đòi hỏi, thì làm sao Chính quyền biết chúng ta muốn gì? Đồng thời, cũng cần phải hiểu để tránh tâm lý thất vọng là hướng giải quyết như thế nào, còn tuỳ thuộc vào bối cảnh chính trị từ Lập Pháp lẫn Hành Pháp. Thông thường, các giới chức ngoại giao và chính trị chuyên nghiệp, đều trả lời nước đôi, hoặc họ không đủ thẩm quyền để hưá hẹn, hoặc chẳng dại gi hứa rồi không làm được thì hố to.

 

Cuộc họp ở Toà Bạch Ốc ngày 5 tháng 3 năm 2012 đã diễn ra trong khuôn khổ như vậy. Việc tổ chức gặp Cộng Đồng theo đánh giá của tôi là sáng kiến từ Văn phòng Tiếp Cận Cộng Đồng. Đây là văn phòng mới thành lập, nhân viên thiếu kinh nghiệm và không có sở trường về ngoại vận. Đối với đòi hỏi của Cộng Đồng Người Việt, yêu cầu Chính quyền Obama phải có hướng giải quyết để áp lực Hà Nội trên lãnh vực nhân quyền đã vượt ra khỏi phạm vi chuyên nghiệp của Văn phòng Tiếp Cận Cộng Đồng. Đó là lý do chúng ta thấy cuộc tổ chức sơ sót và vấp phải một số khuyết điểm. Quan trọng nhất, chương trình thảo luận đã bị thay đổi giờ chót, bị chi phối, làm đảo lộn mọi thứ và gây bất mãn từ nhiều người tham dự.   

Tại sao lại thay đổi chương trình?  Ai thắng, ai bại trong chíến dịch Thỉnh Nguyện Thư?

Thành phần tham dự chương trình tại Toà Bạch Ốc, cao cấp có ông Jon Carson, Giám đốc Văn Phòng Tiếp Cận Cộng Đồng. Ông Jon đã thay mặt TT Obama để chào mừng mọi người, cho biết TT Hoa Kỳ rất quan tâm về nhân quyền và tuyên bổ “cuộc vận động bằng Thỉnh Nguyện Thư của quý vị với con số 130 ngàn chữ ký là một hiện tượng”.  Bỏ ra những sáo ngữ, thành phần tham dự trong chương trình và những thay đổi giờ chót, cho thấy sự lúng túng từ phiá Hành Pháp. Trong chương trình, lúc đầu không có Michael Posner, phụ tá Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách về Nhân Quyền, Dân chủ và Lao Động. Người đại diện do Bộ Ngoại Giao chỉ định tham dự hội thảo là Robert Bailey, chỉ là “Vietnam Human Rights Officer”, nhân viên về Nhân quyền Việt Nam. Ông Michael đến vào lúc chót, nâng tằm vóc cuộc họp tại Toà Bạch Ốc đúng ý nghĩa của Thỉnh Nguyện Thư. Dù vậy, nó cũng cho thấy, quyết định của Văn phòng Toà Bạch Ốc, không phải từ Văn phòng Tiếp Cận Cộng Đồng, khi đưa ông Michael Posner đến tham dự vào giờ chót là quyết định bị áp lực, không  phải quyết định có chủ ý.Michael Posner là chuyên viên dày dạn kinh nghiệm về lãnh vực nhân quyền, ông đã từng gặp một số thân nhân của các nhà bất đồng chính kiến Việt Nam. Năm 2009 tại khách sạn New World Sài Gòn, Michael đã gặp mẹ của Nguyễn Bắc Truyển, em Bs. Lê Nguyên Sang, Luật sư Lê Công Định, Luật sư Đặng Dũng và nhiều người khác, để tìm hiểu về tình hình vi phạm nhân quyền tại Việt Nam. Trước khi được đề cử làm phụ tá bà Ngoại trưởng Hillary Clinton, ông Michael là luật sư và đã từng sáng lập Tổ chức có tên là Nhân Quyền Trên Hết - “Human Rights First”. Vì vậy, nhờ vào kinh nghiêm hoạt động trong lãnh vực nhân quyền, Michael được để ý và cất nhắc, từ đó bước vào lãnh vực chính trị.  Trong cuộc điều trần  tại Quốc hội Hoa kỳ hồi tháng 5 năm 2011, ông Michael Posner, phát biểu về chính sách của Hoa Kỳ về Dân chủ như sau: “Chính quyền Obama tin tưởng rằng sự chuyển tiếp các nền dân chủ phải tự phát từ chính các quốc gia đó. Thử thách nằm ở chính nhân dân và những người lãnh đạo tại các khu vực này, nhằm tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà các chính quyền phải có trách nhiệm trả lời trước những khát vọng của quần chúng và nhận trọng trách để bảo vệ nhân quyền, các giá trị tự do căn bản và lòng tự trọng của quần chúng, vì họ xứng đáng được đối xử như vậy. Nước Mỹ luôn đặt trọng tâm và kỳ vọng vào sự thành công của họ và chúng ta có thể giữ vai trò rất hệ trọng để ủng hộ họ.”

Mặc dù Văn phòng Tiếp Cận Cộng Đồng lo nhiệm vụ tổ chức cuộc gặp, nhưng chương trình và nội dung thì Toà Bạch Ốc quyết định, vì nó tế nhị và vượt ra khỏi phạm vi chuyên môn của Văn phòng Tiếp cận Cộng Đồng. Sự kiện Cộng Đồng Người Việt tại Hoa Kỳ đã vận động Thỉnh Nguyện Thư với gần 150 ngàn chữ ký trong thời gian kỷ lục, đã nói lên mối quan tâm sâu xa của Cộng Đồng. Sự kiện này, cũng chứng tỏ Hành Pháp, thời gian qua đã lơ là trong lãnh vực nhân quyền và đó là lý do để Hà Nội gia tăng cường độ vi phạm, liên tục đàn áp các nhà bất đồng chính kiến, bắt giam vô tội vạ các anh chị em dân chủ với các bản án tùy tiện. Bản Thỉnh Nguyện Thư cũng cho thấy sự mềm mỏng của Chính quyền Obama trước thái độ “bất chấp dư luận” của Hà Nội. Điều này, vô hình chung, tạo điều kiện cho Hà Nội, được “đàng chân lân đàng đầu” leo thang đàn áp. Vì vậy, nên Cộng Đồng Người Việt mới phẫn nộ và nổ lực lên tiếng trong một mặt trận chung, dẫn đến kết quả bất ngờ với Thỉnh Nguyện Thư lịch sử.

Cuộc họp ở Toà Bạch Ốc để lên án Hà Nội vi phạm nhân quyền, nhưng cũng mặc nhiên xác nhận một sự kiện mà phiá Hành Pháp không muốn đề cập đến, đó là họ đã coi nhẹ lãnh vực nhân quyền khi đối đầu với Hà Nội trong thời gian qua. Đó là lý do Toà Bạch Ốc đã phải thay đổi chương trình, cắt bỏ các phần thuyết trình có chất lượng về nhân quyền, đề nghị chọn lựa những thành phần “trẻ”, nhưng thực chất là thiếu kinh nghiệm để dễ dàng điều hướng. Có thể nói, Toà Bạch Ốc không muốn thấy trong ngày 5 tháng 3, ngay tại khuôn viên Toà Bạch Ốc, Cộng Đồng Người Việt, không những tố cáo Hà Nội vi phạm nhân quyền mà còn qui trách nhiệm cho Hành Pháp đã không làm tròn chức năng của họ. Hãy tưởng tượng nếu thuyết trình viên không phải Billy Le, Cindy Dinh mà là những chuyên viên kinh nghiệm và dày dạn về nhân quyền, hiểu rõ chính sách ngoại vận của Hoa Kỳ và Hà Nội, thì cuộc hội thảo sẽ diễn ra theo chiều hướng nào? Liệu cô Tuyết Dương, cố vấn về dân quyền và di trú thuộc Văn phòng Tiếp cận Cộng Đồng, có thể lèo lái nội dung cuộc thảo luận theo hướng của Toà Bạch Ốc không?  

Thỉnh Nguyện Thư và cuộc vận động chính giới tại Hoa Thịnh Đốn trong hai ngày 5 và 6 tháng 3 năm 2012 là một thành quả ngoại vận vô cùng tốt đẹp của Cộng Đồng Người Việt. Nếu phải xác định ai thắng, ai bại thì có thể nói là Cộng Đồng Người Việt đã thắng vẻ vang. Vì không riêng gì Hành Pháp Hoa Kỳ phải nhượng bộ trước sức mạnh ngoại vận, phiá Lập Pháp đã nhận ra khả năng vận động của Cộng Đồng, ngay cả nhà cầm quyền Cộng sản cũng đã bị hố to. Từ nay về sau, các luận điệu như Cộng Đồng Người Việt là khúc ruột của Tổ quốc, hay họ chỉ là những kẻ thua trận, bọn quá khích thiểu số, bọn khủng bố v.v… đều không đủ sức thuyết phục, không những đối với Nhân dân trong nước mà ngay cả đối với các chính giới Hoa Kỳ. Nói cách khác, gần 150 ngàn chữ ký là những lá phiếu của Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền, vả vào mặt chế độ và tố cáo bản chất độc tài, vi phạm nhân quyền của Hà Nội trước công luận thế giới.

Cái gì đã và sẽ xảy ra?

Sự việc đáng tiếc lẽ ra có thể giải quyết trước. Khi Văn phòng Tiếp cận Cộng Đồng gửi thư qua email trước ngày 5 tháng 3, họ đã đề trên lá thư mời rõ ràng là “National Vietnamese American Leaders Briefing”.  Chính trong tiêu đề in trong tờ chương trình, phần thuyết trình cũng ghi rõ “Updates from Young Vietnamese Leaders on Diaspora Communities” một cụm từ dễ gây ngộ nhận, vì nó gần trùng với tiêu đề đã từng sử dụng cho cuộc hội thảo hồi tháng 7 năm 2011, tại Washington DC do Boat People SOS tổ chức.

 Nói cách khác, những người trong cuộc lúc đó có trách nhiệm phải liên lạc và yêu cầu Văn Phòng Tiếp Cận Cộng Đồng thay đổi hình thức lẫn nội dung ngay từ đầu để tránh ngộ nhận. Thay vì đợi đến lúc đã rồi thì mới phản đối, bước ra khỏi phòng họp, hoặc giải thích, biện hộ vòng vo thì “tình ngay, lý gian”, gây ra những tổn hại, nghi kỵ không cần thiết và vô bổ trong Cộng Đồng.

Thành qủa của gần 150 ngàn chữ ký đòi hỏi Hành Pháp phải cứng rắn trong các chính sách đối ngoại với Hà Nội có giá trị vô cùng to lớn. Đây là sức mạnh của Cộng Đồng, đặt điều kiện và bày tỏ các nguyện vọng  trên mặt trận ngoại vận cũng như vận động chính trị, có lợi cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân quyền. Thành quả này, không phải của riêng ai, không phải của SBTN hay Boat People SOS, nó là nổ lực và tài sản chung của cả Cộng Đồng người Việt tại Hoa Kỳ và Hải Ngoại.  Và vì vậy, cần thẩm định và đánh giá trung thực, khách quan để tránh thái độ “công thần” hay “độc quyền”  hoặc “cầm nhầm”. Tất cả chỉ có hại cho đại cuộc; vừa làm nản lòng những người đã góp sức đấu tranh, vừa tự làm giảm giá trị của mình trong mắt quần chúng. Tôi vẫn tin rằng chúng ta “nhân vô thập toàn”.  Đã có những thiếu sót, khuyết điểm trong việc tổ chức và những khuyết điểm này cần phải học hỏi, rút kinh nghiệm để hoàn hảo hơn. Nhưng nếu khuyết điểm là vấp vào bản chất của lòng “tự cao, tự đại”, của “độc đoán” trong cách hành xử và giải quyết công việc, thì sẽ tự làm hại mình, bị tẩy chay, cô lập và dẫn đến hậu quả của thất bại, không sớm thì muộn.  

 

Việc dấu tên thành phần ban thuyết trình “trẻ”, đợi đến phút chót mới biết đã không phải là quyết định có lợi. Nếu “Billy Le” có vấn đề,  không hội đủ tiêu chuẩn của sự khách quan tối thiểu, đại diện cho gần 150 ngàn chữ ký để thuyết trình tại Toà Bạch Ốc, thì việc dấu tên thành phần thuyết trình, phút chót mới công bố, đã góp phần tạo ra những dư luận bất lợi. Cuộc thuyết trình tại Toà Bạch Ốc, không phải chỉ thay mặt SBTN hay Boat People SOS, mà là thay mặt cho gần 150 ngàn chữ ký. Phải ý thức điều này để thấy tầm vóc hệ trọng của vấn đề, thì mới không vấp khuyết điểm chủ quan trong quyết định chọn nhân sự, thay mặt cả Cộng Đồng Người Việt Hải ngoại. Trong số gần 200 quan khách tham dự tại Toà Bạch Ốc, có nhiều người tại Washington DC, đủ khả năng và tầm vóc để nói thay cho Cộng Đồng. Sự kiện Toà Bạch Ốc đòi hỏi phải để người “trẻ” chỉ là thủ thuật, trẻ mà không đủ kinh nghiệm đấu tranh, trẻ mà hiện diện chỉ để làm dáng, trẻ nhưng không đủ vai vế để thay mặt Cộng Đồng, thì cần phải xét lại yếu tổ “trẻ”. Toà Bạch Ốc có nhu cầu của họ, nhưng Toà Bạch Ốc cũng không muốn thấy Cộng Đồng người Việt đề nghị huỷ bỏ cuộc gặp mặt vì chương trình chỉ để “trình diễn”, không thể hiện mối quan tâm sâu xa của hàng trăm ngàn chữ ký và hàng triệu triệu người Việt đang quan tâm đến Nhân quyền. Có thể nói ngày 5 tháng 3 có hàng triệu triệu trái tim, trong nước lẫn hải ngoại, đang hướng về cuộc họp tại Washington DC trong Toà Bạch Ốc. Vì vậy, những sơ sót đã làm nhiều người thất vọng, và không ít người đã phải quay mặt để dấu những giọt nước mắt chua chát.

 

Chúng ta mới chỉ đạt được thành quả bước đầu, chúng ta vừa mới chứng tỏ sức mạnh vận động ngoại vận của Cộng Đồng đối với Hành Pháp và Lập Pháp. Cần khai dụng sức mạnh này một cách khách quan và hiệu quả hơn nữa, nếu không thì gần 150 ngàn chữ ký của Cộng Đồng cũng chỉ nằm ở giá trị của biểu tượng. Đây là thử thách cho chúng ta và cho các anh chị em đang làm công tác vận động chính trị. Với kinh nghiệm vận động hậu trường, chúng ta hiểu rõ, chính trị Mỹ là chính trị thực tiễn, quyền lợi đôi bên đều được cân nhắc và tính toán để không có ai là người thắng kẻ thua. Phiá Hành Pháp lẫn Lập Pháp đều có những nhu cầu của họ, và nếu chúng ta đáp ứng các nhu cầu này, những đòi hỏi và vận động của chúng ta có thể được lắng nghe và hồi đáp. Nói cách khác, đòi hỏi suông không phải là hướng giải quyết khả thi. Chúng ta đã đòi hỏi, phần còn lại chúng ta vận dụng sức mạnh, qua hình thức lá phiếu và vận động tài chánh, biến đòi hỏi thành hiện thực.

Không phải chỉ có Nhân Quyền

Chúng ta đấu tranh không phải chỉ đòi hỏi nhân quyền. Nhân quyền chỉ là một điểm của mặt trận Tự do và Dân chủ. Ngày nào chế độ độc tài CSVN còn hiện hữu, ngày đó nhân quyền còn tiếp tục bị vi phạm và chà đạp. Với bản chất tráo trở và đang bị tứ bề thọ địch, Hà Nội sẽ càng phải đàn áp mãnh liệt hơn bao giờ hết để bám víu độc quyền. Sẽ còn nhiều Việt Khang, Bùi thị Minh Hằng,  Cù Huy Hà Vũ, Linh mục Nguyễn Văn Lý, Điếu Cày, Đinh Đăng Định v.v…vào tù, vì họ đã nói thay cho hàng triệu triệu người dân Việt. Vì vậy, mục tiêu trước mặt của Cộng Đồng Hải ngoại là vận dụng sức mạnh ngoại vận để đấu tranh, làm lợi và hổ trợ cho mục tiêu lâu dài của nhân dân trong nước, làm suy yếu chế độ độc tài, toàn trị, phản dân, hại nước.  Hiện nay, các chế độ độc tài đang đi vào thời kỳ thoái trào và sẽ bị tiêu diệt bởi xu thế của lịch sử. Không có gì phải ngần ngại và sợ hãi để nói thẳng vào mặt của chế độ độc tài CSVN là “chở thuyền cũng là dân và lật thuyền cũng chính là dân”.

Ngày 13 tháng 3 năm 2012, một tuần sau cuộc họp ở Hoa Thịnh Đốn, chúng tôi đã có mặt trong cuộc vận động gây qũy tranh cử cho nữ Dân biểu Zoe Lofgren. Tại đây, tôi đã trao đổi với bà Dân biểu Zoe về cuộc họp tại Hoa Thịnh Đốn, và bà cũng đã ghi nhận những trục trặc. Trước đó, tôi cũng đã gửi tài liệu nhân quyền và so sánh trong lãnh vực này, từ thời Cựu TT George Bush tới đương kim TT Hoa Kỳ Barack Obama. Bên cạnh yếu tố nhân quyền, tôi cũng đã đề cập đến trào lưu Dân chủ và Cách mạng tại Trung Đông, mà chính sách ngoại vận của Mỹ, theo chủ trương làm bạn với chính quyền độc tài thay vì nhân dân, không phải là đối sách có lợi, cho cả Mỹ lẫn nhân dân Việt Nam.Bài học về cách mạng ở Trung Đông, qua sự kiện TT Ai Cập, bạn thân của nhiều đời TT Hoa Kỳ, hiện đang đứng trước giá treo cổ là bằng chứng cho thấy lịch sử đang đi theo hướng nào. Tôi cũng nhấn mạnh đến mối quan tâm của Hà Nội hiện nay,  trong việc đang ráo riết vận động mua vũ khí tối tân của Mỹ, cũng như nhờ cậy đồng minh Mỹ, giúp đỡ trong lãnh vực này. Theo tin mới nhất, Nga sẽ bán 48 chiến đấu cơ tối tân Su-35 cho Trung Quốc, trong khi Su-30 đã bán cho Việt Nam, đang bị trở ngại kỹ thuật. Điều này càng khẳng định mối lo ngại của Hà Nội, trước viễn ảnh bị Nga Sô đi đêm Trung Quốc, bán đứng và đâm sau lưng Hà Nội.

 Mối quan hệ Mỹ- Việt sẽ vượt ra khỏi tầm vận động chính trị của chúng ta. Vì quyền lợi khu vực và chính sách ngoại giao ngắn hạn, Chính quyền Obama có thể sẽ bỏ quên những đòi hỏi của Cộng Đồng. Điều này từng xảy ra và sẽ xảy ra trong bối cảnh quan hệ Mỹ- Việt trước thế cần quân bình và cầm chân Trung Quốc tại Đông Nam Á. Dù thế nào, chúng ta cũng cần nhận ra sức mạnh của Cộng Đồng đứng ở đâu trong cuộc vận động chính trị hiện nay. Với khả năng vận dụng gần 150 ngàn chữ ký trong thời gian kỷ lục, chúng ta đã tạo ra ấn tượng mạnh mẽ để ảnh hưởng đến chính giới Hoa Kỳ trong cuộc bầu cử tháng 11 sắp tới. Cứ tưởng tượng, nếu một khối cử tri Việt sẽ bỏ cho một vị Dân cử nào đó,  ở Texas hay California, thì sự ảnh hưởng sẽ mạnh mẽ cở nào! Cứ tưởng tượng, chỉ cần mỗi một người ký tên trong Thỉnh Nguyên Thư tự nguyện ghi danh đi bầu, và mỗi người ký tặng một dollar vào quỹ tranh cử Tổng Thống, hay Dân biểu, Thượng Nghị sĩ, sẽ là sức mạnh. Và sức mạnh sẽ được đo lường ở mức độ vận động có kế hoạch, đồng bộ, không mơ hồ hay chỉ nói chung chung. Người Mỹ có câu, “show me the money” hay “talk is cheap” để xác định yếu tính thực tiển. Đã đến lúc, gần 150 ngàn chữ ký phải bước qua giai đoạn biểu tượng, để chứng tỏ sức mạnh của lá phiếu và khả năng tài chánh, áp lực lên Lập pháp lẫn Hành Pháp, để thúc đẩy những chính sách có lợi cho nổ lực đấu tranh trên mặt trận Nhân quyền, Dân chủ và Tự do cho Việt Nam.

Chuyện bên lề

Tôi đã từng từ chối cuộc gặp mặt ở Toà Bạch Ốc với Hội Đồng An Ninh Quốc Gia (National Security Councils) vì không phải chúng ta cứ “goị dạ bảo vâng”. Khi tôi tham dự các cuộc họp ở tầm vóc quốc gia, tôi ý thức vai trò của mình không đại diện cho cá nhân, hay đảng phái, mà tôi đang thay mặt cho đồng bào của tôi, hàng triệu triệu người Việt trong ngoài nước, đang khao khát Dân chủ, Tự do. Chúng ta có nhu cầu khai dụng ngoại vận để có lợi cho đại cuộc, nhưng cũng không vì vậy mà đánh mất bản chất tự trọng của Dân tộc. Vì nhiều lý do, khó có thể đảo ngược quyết định của Toà Bạch Ốc, nhưng cũng đừng để họ đánh giá chúng ta. Có thể có người nói tôi bị “chảnh” theo cách nói sau này. Nhưng nếu “chảnh” vì đồng bào, vì tự ái dân tộc, thì tại sao lại không “chảnh” để khỏi phải hối tiếc.

Trong cuộc vận động tại Quốc Hội, tôi đã phải xót xa khi thấy hàng trăm đồng bào đứng bơ vơ như rắn mất đầu, không biết phải làm gì vì người chịu trách nhiệm chưa có mặt vì nhiều lý do.  Chương trình vận động Quốc Hội đã không kịp gửi trước đêm hôm đó. Gần 2 tiếng đồng hồ đứng lạnh cóng ngoài hành lang Quốc Hội, chỉ vì sơ sót, vừa mất thời gian, vừa lộn xộn và hổn độn đã gây nhiều phiền muộn. Tuy nhiên, tôi cũng nghĩ đó chỉ là những khuyết điểm không thể tránh khỏi trong quá trình tổ chức, không vì vậy mà phải lên án, chê trách.

Một ngày sau cuộc vận động ở Quốc Hội, Dự luật Nhân quyền cho Việt Nam đã được Ùy ban Đối Ngoại Hạ Viện thông qua.  Có thể đây là một sự trùng hợp, nhưng cũng có thể nhờ nổ lực vận động chính trị của Cộng Đồng. Hà nội đã vội vã lên tiếng phản đối và bài bác Dự luật.  Điều này càng làm rõ bộ mặt trơ tráo của chế độ, khi không biết xấu hổ tuyên bố “trong những năm qua, Việt Nam đã đạt được rất nhiều những thành tựu trong việc bảo đảm quyền con người trên mọi lãnh vực dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội và đã được cộng đồng quốc tế ghi nhận.”

Hai ngày sau cuộc vận động tại Hoa Thịnh Đốn, Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đã lên tiếng về trường hợp bắt giữ anh Đinh Đăng Định, một giáo viên ở Tây Nguyên, đã gia nhập hàng ngũ chiến sĩ dân chủ, đã mạnh mẽ phê phán chế độ độc tài và kêu gọi huỷ bỏ điều 4 Hiến pháp.  Anh Đinh Đăng Định không giống như Ls. Lê Công Định hay Linh mục Nguyễn Văn Lý, trường hợp của anh không gây tiếng vang và không có nhiều người biết đến, dù vậy Hoa Kỳ cũng đã lên tiếng phản bác. Phải chăng họ đã học được bài học và thay đổi hướng giải quyết đối với các chính sách leo thang, vi phạm nhân quyền của Hà nội.

Có nhiều người hỏi tôi nếu có cơ hội gặp TT Barack Obama, giống như lần gặp ông TT George Bush năm 2007, tôi sẽ đề nghị những gì. Thực sự, điều tôi ngại không phải là tìm câu hỏi cho ông Obama, mà tôi lo ông sẽ hỏi ngược lại tôi: “Cộng Đồng Việt Nam muốn Chính phủ Hoa Kỳ áp lực Hà nội về mặt thương mại, để họ tôn trọng nhân quyền.  Nhưng tôi biết qúy vị đã gửi gần 10 tỷ dollars về Việt Nam hàng năm, đồng tiền này cũng đang tiếp tay củng cố nền kinh tế XHCN, tại sao Cộng Đồng lại không áp lực với Hà Nội?”  Có lẽ tôi sẽ không có câu trả lời? Nói theo cách của người miền Nam là “cứng họng”.

Năm 2010, giao dịch thương mại giữa Việt Nam và Hoa kỳ gần 20 tỷ dollars, trong khi đó con số không chính thức, Cộng Đồng Người Việt đã gửi về cho gia đình, hoặc đầu tư lên đến gần 10 tỷ dollars. Đây là những nghịch lý mà chúng ta cần nhìn lại, không thể đấm ngực nói lỗi tại tôi mọi đàng, rồi mong chờ người khác giải quyết. Chúng ta có trách nhiệm với gia đình, thân nhân nhưng cũng có trách nhiệm với Đất nước, và Dân tộc. Mỗi người cần tự vấn và có kế sách khả thi. Cần hiểu rằng trong số 1 dollar gửi về cho thân nhân, có thể hơn 50 xu đã làm đòn bẩy để nuôi sống cơ chế tham nhũng, độc tài.

Phải chăng, nên bắt đầu từ những người tiên phong đã ký Thỉnh Nguyện Thư? Phải chăng, con số 150 ngàn chữ ký là biểu tượng của cả trăm ngàn con tim đang sẵn sàng nhập cuộc nhưng chưa biết phải làm gì? Đừng để họ như rắn mất đầu trong ngày 6 tháng 3 năm 2012 tại khuôn viên Quốc Hội? Hãy bắt đầu cho một Vận hội mới của Dân Tộc. Đâu rồi những lãnh đạo “trẻ” có đủ bản lãnh để lèo lái trong cơn thử thách?. Lãnh đạo là tiên liệu, là đi tiên phong chứ không phải tự phong. Tôi mong chúng ta có thêm nhiều lãnh đạo, trong cũng như ngoài nước, ở cùng ý nghĩa đó để Dân tộc và Đất nước được hồi sinh.

Cách mạng là một sự thay đổi, đột biến và đảo lộn mọi thứ. Không ai ngờ, ngọn lửa tự thiêu của anh sinh viên bán hàng rong Mahamed Bouzzizi ở Tunisia năm 2010, đã quật ngã hàng loạt chế độ độc tài tại Trung Đông và Bắc Phi. Chính vì Hà nội đã dập tắt lời ca tiếng hát Việt Khang, nên đã làm hứng khởi cho bản Thỉnh Nguyên Thư lịch sử. Ngày nào Cách Mạng Việt Nam bùng nổ, chúng ta chưa có câu trả lời.  Nhưng điều chúng ta có thể khẳng định là một chế độ độc tài, toàn trị như CSVN, một chế độ cai trị dựa trên bạo lực, nhà tù và súng đạn, thì thời gian để chế độ tồn tại sẽ đếm từng ngày.

 

Đỗ Thành Công

 
Published in Diễn đàn
Saturday, 24 March 2012 17:28

GOP Nghĩa Là Gì?

Trong những tháng sắp đến, người ta có thể sẽ phải nghe nói nhiều đến đảng Cộng Hòa, cho dù những chuyện được nói đến dĩ nhiên không chỉ liên can đến Đảng Truyền thống Vĩ đại (Grand Old Party – GOP) mà còn dính líu đến đảng Dân Chủ “bên kia chiến tuyến”, và đương nhiên có ảnh hưởng đến sự an vui, hạnh phúc của hơn 300 triệu con dân của nước Mỹ và tác động đến tiền đồ của đất nước này. Đặc biệt có ba chuyện mà người ta sẽ bàn đến đều cho thấy chỉ một chuyện: cái đảng GOP này đúng là đảng có những vấn đề tuy cũ kỹ nhưng rất nghiêm trọng, bởi thế mà cái tên GOP của đảng không thay đổi, nhưng ý nghĩa đã đổi khác rất nhiều; đảng của Grand Old Problems - những vấn đề to lớn có từ hồi xưa nhưng vẫn chưa giải quyết được.

TT Hoa Kỳ Barack Obama phát biểu tại nhà máy quang năng lớn nhất Hoa Kỳ tại Boulder City, Nevada ngày 21 tháng 3, 2012. Getty Images

 

Từ ba năm nay, đảng Cộng Hòa đã cho thấy một quyết tâm sống chết, đó là đánh bại Tổng thống Dân Chủ đương nhiệm Barack Obama trong cuộc bầu cử vào tháng 11 năm nay. Người ta có cảm tưởng chưa bao giờ thấy người Cộng Hòa ghét bỏ, thù hằn một tổng thống của đảng Dân Chủ đến thế, cho đến khi vỡ lẽ nhờ một thăm dò cho thấy đảng này có ưu thế vượt trội trong số những người da trắng, chỉ mới học xong trung học, và lớn tuổi. Người ta đã thấy trong thời gian qua những người Cộng Hòa tại Hạ Viện và Thượng Viện đã tìm cách làm tê liệt chính quyền Obama như thế nào bằng những dự luật về chuyện ngân sách, công chi, thuế khóa, thiếu hụt, nợ nần… Đồng thời là chuyện một số tiểu bang cứ tìm cách hủy bỏ luật cải tổ bảo hiểm y tế của ông Obama, nay kiện cáo đang lên đến Tối cao Pháp viện. 

Thế nhưng, cho dù muốn đánh bại ông Obama trong cuộc bầu cử tổng thống năm nay, xem chừng họ vẫn chưa tìm ra được người nào đáng tin cậy để trao nhiệm vụ lên đài đó. Những người quan sát cuộc vận động tranh cử trong vòng sơ bộ của những người Cộng Hòa đã cùng chung nhận định: hàng ngũ các ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng Hòa năm nay không mạnh, giống như những cầu thủ dự bị trong một đội banh, như thế mà được đưa ra sân trong một trận chung kết của một giải lớn. Sự thiếu tầm cỡ, không sáng giá của những ứng cử viên này biểu lộ rõ nơi trò chơi tranh cử giữa họ với nhau đang cho thấy ngày càng “xấu xa” (ugly) và “dơ bẩn” (dirty). Bất kể là “gà cùng một mẹ”, họ chơi nhau, đánh nhau xả láng, bất kể nơi nào trên người. Và với tình hình hiện nay, mức độ “xấu xa”, “dơ bẩn” này càng ngày sẽ càng tăng, cho đến ngày Đại hội Đảng – phải chờ đến cuối tháng Tám tại thành phố Tampa, Florida. Cách đây bốn năm, sau ngày Super Tuesday 4-3, ông John McCain đã giành được sự đề cử của đảng sau khi ông Mike Huckabee, đối thủ cuối cùng của McCain, tuyên bố rút lui. Nay đã cuối tháng Ba, trong bốn ứng cử viên còn lại, chẳng ai chịu rút, cho dù hai ông Newt Gingrich và Ron Paul thừa hiểu họ chẳng có cơ hội nào. Đó là tâm lý không ăn thì đạp đổ. Bởi vì các ứng cử viên nhìn những đối thủ của mình họ chẳng thấy có sự nể trọng, kiêng dè. 

Chủ tịch Hạ Viện Hoa Kỳ John Boehner phát biểu điều GOP cần làm so với những thiếu sót trong chương trình phát triển kinh tế của TT Obama.Getty Images

Hiện nay vòng sơ bộ đã đi được nửa đường, và sau bầu cử vào ngày 20-3 tại Illinois, ông Romney được 563 phiếu đại biểu, so với 263 của ông Rick Santorum, 136 của Gingrich, và 50 của Paul (theo bảng tổng kết của New York Times. CNN đưa ra kết quả tổng kết hơi khác: Romney 562, Santorum 249, Gingirch 137 và Paul 71). Nếu chẳng ai rút lui cả, thì may ra, sớm lắm, ông Romney mới ca khúc khải hoàn sau khi vòng sơ bộ đã diễn ra đủ trên khắp 50 tiểu bang, thủ đô và lãnh địa của Mỹ vào giữa tháng Sáu. Nhưng đến lúc đó, nếu ông Romney vẫn chưa đủ 1.144 phiếu thì sao? Đó là điều khiến cho nhiều người Cộng Hòa lo lắng. Bởi thế, ông Jeb Bush, cựu thống đốc Florida, con của Tồng thống Bush cha, em của Tổng thống Bush con, hôm thứ Tư đã lên tiếng ủng hộ ông Romney. Đồng thời, áp lực ngấm ngầm trong đảng đang muốn buộc ông Gingrich rút lui. Đúng là phải chờ xem ông Gingrich “lì” đến mức nào!

Vấn đề là vì cuộc tranh cử sơ bộ nhiễu nhương như thế, cho nên chẳng ai chịu nhìn xa hơn Đại hội đảng Cộng Hòa ngày 27-8 tại Tampa. Sau đại hội này, người ta chỉ còn hai tháng là bầu cử. Liệu hai tháng có đủ cho người được đề cử giải quyết được những vấn đề thực sự trong cuộc đối đầu tay đôi với ông Obama, thay vì cứ vớ vẩn như hiện nay tấn công ông Obama những chuyện như “tàn sát công ăn việc làm”, “bất lực trước giá xăng dầu tại các cây xăng”… Đánh không trúng mà có khi còn làm cho người ta ngã chúi về phía trước. Hiện nay, những người phân tích chính trị đã nhắc khéo các ứng cử viên Cộng Hòa những vấn đề có tính quyết định: Làm sao giành được phiếu của người độc lập? Làm sao nắm được “con tim và khối óc” của những người trung lưu? Làm sao chiêu dụ được cả 1/3 tầng lớp dưới của Mỹ đang thấy đời sống cực kỳ bất ổn? Làm sao có thể bảo những người da đen và người Latino hãy nghĩ lại?… 

Đầu tuần này, Dân biểu Paul Ryan thuộc tiểu bang Wisconsin, chủ tịch Ủy ban Ngân sách Hạ Viện, đã đưa ra dự thào ngân sách năm 2013-14, chẳng phải nhằm mục đích cho ngân sách năm tới sớm có, phá đi cái nếp trễ nãi, trì trệ cả mấy chục năm qua, mà chỉ để nhắc nhở cho người ta thấy đảng Cộng Hòa vẫn là GOP. Chắc chắn ủy ban ngân sách của ông sẽ thông qua dự luật này. Cũng khá chắc Hạ Viện, với đa số là người Cộng Hòa, cũng sẽ thông qua dự luật này. Nhưng cũng khá chắc không đời nào nó qua được cửa ải Thượng Viện. Và còn lâu ông Obama mới đặt bút ký ban hành một ngân sách như vậy. Tờ New York Times đã gọi đó là một “Ngân sách vô tâm bất kể của Hạ Viện” (the careless House budget). Tờ Washington Post gọi đó là “kế hoạch nguy hiểm và cố tình mơ hồ của Paul Ryan (Paul Ryan’s dangerous and intentionally vague plan). Nói tóm gọn, Paul Ryan chủ trương xây dựng một ngân sách thăng bằng bằng cách cắt giảm những khoản Medicare, Medicaid, tem phiếu thực phẩm, hủy bỏ luật cải tổ y tế, kềm chế quyền hạn chính phủ liên bang bằng cách chuyển những khoản này cho tiểu bang, đồng thời, vô cùng quan trọng đối với những người Cộng Hòa, là hạ thấp mức thuế suất cao nhất đánh vào giới giàu có. 

 

Dường như chúng ta có thể đồng ý với ông Ryan một phần đối với những đề nghị xem lại những chương trình chi tiêu liên quan đến Medicare, Medicaid, tem thực phẩm, bởi vì ai cũng thấy những chương trình này có thể hiệu quả hơn, và như hiện nay thì phí phạm, mất mát, lạm dụng… nhiều quá. Nhưng cái não trạng một chiều của ông khiến cho dự luật này có nhiều khe hở. Ví dụ như ông nhất quyết đòi tiêu diệt luật y tế của Obama, rồi tìm cách áp đảo Medicaid, như thế những người không có bảo hiểm sống làm sao đây, con tim của ông ở đâu? Và làm sao cải thiện được cho chế độ bảo hiểm y tế lành mạnh hơn – là điều ai cũng thấy phải xúc tiến.

Mặt khác, đúng là “bất nhân” chuyện ông cứ nhằm vào những thành phần bất hạnh trong xã hội mà tước đoạt, ngay cả chuyện quan trọng như giáo dục ông cũng đòi cắt bỏ trợ cấp, học bổng, trong khi ông không dám đụng đến chi tiêu quốc phòng, quân sự, và lại vẫn tìm cách nâng đỡ thêm giới giàu có bằng cách hạ thuế suất tối đa đánh vào giới người giàu. Mọi ngưởi đều thấy qua cuộc khủng hoảng kinh tế tan hoang kéo dài từ ba bốn năm nay, xã hội Mỹ đã để lộ rõ những bất công, khai thác bóc lột người nghèo khiến cho người giàu càng giàu thêm, và người nghèo càng thêm rơi vào sự tuyệt vọng. 

Một giải pháp toàn diện, công bằng, hiệu quả, như người ta vẫn nói, phải gồm đủ các yếu tố giàm chi và tăng thu. Chủ trương chỉ một phía trong công thức này, đương nhiên nó sẽ làm cho chính phủ tê liệt, chính là mục đích của Cộng Hòa. Chủ trương như thế, đảng Cộng Hòa cho thấy họ thiếu ý thức về một chính quyền nhân bản, toàn diện, công bằng và hiệu quả. Thông thường sự thiếu ý thức hoặc là do cái đầu, hoặc là do con tim. Trong trường hợp này, con tim điều khiển cái đầu. Không có con tim, cái đầu đi lệch hướng. 

Thứ Sáu tuần này, ông Obama sẽ kỷ niệm hai năm ban hành Đạo luật Y tế Trong khả năng (Affordable Care Act), được ra đời trong truyền thống liên tục của đảng Dân Chủ, từ An sinh Xã hội năm 1935 đến Medicare, Medicaid năm 1965. Luật cải tổ bảo hiểm y tế xã hội như ta đã biết, nhắm đến việc cung cấp dịch vụ y tế cho khoảng 50 triệu người không có bảo hiểm y tế, không chỉ vì lý do nhân đạo xã hội, mà còn nhằm giảm bớt chi phí bất thường mà ngân sách chính phủ phải chịu do việc mà ông George W. Bush trước đây cổ xúy: người không có bảo hiểm có bệnh cứ đi cấp cứu! Mặc dù điều khoản chính của Đạo luật cải tổ y tế này, mọi người ai cũng phải mua bảo hiểm, đến năm 2014 mới có hiệu lực, nhưng những nội dung khác của luật này đã cài thiện khá trông thấy nền y tế đại chúng, như trong chăm sóc phòng ngừa, nhất là đối với phụ nữ, hay kiểm soát ngăn chận sự lạm dụng trong Medicare, Medicaid chẳng hạn. 

Tuy thế, việc kỷ niệm hai năm này có thể sẽ kém vui vì hai chuyện: các thăm dò trong dịp này đều cho thấy đa số người được hỏi ý kiến muốn hủy bỏ qui định bắt mọi ngưòi dân phải có bào hiểm, trong khi đó, đầu tuần tới Tối cao Pháp viện cũng bắt đầu nhóm để ngfhe luận cứ của hai bên, chính quyền và những tiểu bang muốn hủy bỏ qui định bảo hiểm bắt buộc, trước khi có quyết định giữ hay bỏ điều khoản bắt buộc ai cũng phải mua bảo hiểm trong luật y tế của ông Obama. Người ta nói rằng mua hay không mua bảo hiểm là một quyền tự do thương mãi của người dân, nhà nước không có quyền bắt ai mua món hàng này hay món hàng nọ. Phía chính quyền, đây không phài là chuyện kinh doanh, mà là trách nhiệm và quyền hạn của chính phủ đối với vấn đế sức khỏe đại chúng! Vẫn là chuyện những nước châu Âu đã làm từ lâu!

Theo thăm dò của ABC News/Washington Post, người Mỹ chống luật này nói chung lên đến 52-41%. Cũng có đến 67% cho rằng tòa án tối cao phải bỏ luật này hay ít nhất bỏ đi điều khoản bắt buộc mọi người phải có bảo hiểm. Có 63% người Dân Chủ muốn giữ lại luật này, nhưng đến 75% người Cộng Hòa muốn hủy bỏ. Trong số những người độc lập, tỷ lệ muốn hủy bỏ so với những người chống hủy bỏ cũng lên đến 51%-43%. Nếu hủy bỏ cái điều khoản bắt buôc mọi người phải mua bảo hiểm, hầu như luật cải tổ y tế này sẽ chẳng còn gì. Vấn đề đặt ra cho những người thăm dò là khi đặt ra câu hỏi, họ có hiểu người dân suy nghĩ cặn kẽ, thấu đáo đến mức nào về luật y tế này để cho có câu trả lời có ý nghĩa, hay chỉ nhận xét chung chung và đơn giản như chuyện bắt ngưòi ta mua bảo hiểm hay không?

Ý dân là ý trời, nếu các cuộc thăm dò thực sự phản ảnh được ý dân. Nhưng nếu ý dân sai lầm, thiển cận, ích kỷ và có khi ngu xuẩn thì sao. Thì đó là vấn đề “vận nước”. Khi vận nước đã suy thoái thì người dân cũng hết khôn ngoan, sáng suốt, không xem tình dân tộc, nghĩa đồng bào là gì. Tiếng nói cuối cùng cũng có thể ở Tối cao Pháp viện. Trong nhiều trường hợp, họ nói theo ý dân. Trong nhiều trường hợp họ đi ngược ý dân, nói theo ý đảng. Hiện nay, trong Tối cao Pháp viện có đến năm người do đảng Cộng Hòa bổ nhiệm. Do đó, tuy quyết định của họ đến tháng Sáu này mới có, nhưng liệu chúng ta thấy trước được hay chăng?Cái chuyện xét lại luật cải tổ y tế này cũng là do đảng Cộng Hòa đặt ra. Và người ta đặt ra vì vẫn quen quay lưng với tầng lớp dưới cô thế, khốn cùng trong cuộc sống. Thực chất là ở chỗ đó. Đúng là GOP, đảng của Grand Old Problems![HNN]

 
Published in Thời cuộc



Trung Quốc và các "Dị Tộc" trong vùng trái độn


Trung Quốc là quốc gia duy nhất trên thế giới mà sự sợ hãi có thể được thấy từ... mặt trăng.

Vạn Lý Trường Thành tại Trung Quốc. Getty Images

Đó là Vạn Lý Trường Thành, do nhiều đời xây dựng từ thời Chiến Quốc đến nhà Đại Minh - trải dài trên hai ngàn năm. Trung Quốc cũng là một xứ mà việc phòng thủ đã trở thành bản năng, xuất phát từ địa dư, văn hóa lẫn lịch sử.

Trên một quốc gia bát ngát tới 10 triệu cây số vuông, đa số diện tích lại là vùng trái độn quân sự vây quanh khu vực tương đối trù phú là các tỉnh duyên hải miền Tây. Theo chiều kim đồng hồ từ dưới lên thì đó là Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông và phân nửa đất Mãn Châu ngày xưa, nay là ba tỉnh Đông Bắc là Hắc Long Giang, Cát Lâm và Liêu Ninh.

Nếu chú ý đến tin tức kinh tế hay lương thực, chuyện chiến lược của xứ này, ta có thể nhắc đến nạn hạn hán khiến sản lượng nông phẩm của Hắc Long Giang bị hại nặng từ đầu năm. Nếu chú ý đến tin tức ngoại giao quốc tế, người ta để ý đến sự chuyển mình của Miến Điện để ra khỏi bóng rợp u ám của Trung Quốc và hội nhập với thế giới bên ngoài. Nếu chú ý đến an ninh hay tâm linh, việc chư tăng Tây Tạng tự thiêu để phản đối ách cai trị hà khắc và thực tế là tội diệt chủng lẫn thủ tiêu văn hoá cũng là biến cố ta cần tìm hiểu....
Nếu lùi lại mà nhìn trên toàn cảnh, người ta thấy rằng có cái gì đó đang làm Trung Quốc rung chuyển từ bên trong, mà không chỉ là nguy cơ suy trầm kinh tế hoặc bể bóng địa ốc.....
Bài này sẽ nói về những chỉ dấu tiên báo của một cơn địa chấn ngay trong vùng trái độn quân sự truyền thống của Trung Quốc.
Cái chữ "đồn điền" như ta dùng ngày nay xuất phát từ Trung Quốc, từ bản năng phòng thủ khi quân đội được phái đi trấn giữ các vùng biên vực xa xôi - mà Thiên triều gọi là "phiên trấn", đất của ngoại bang mà mình chiếm đóng: binh lính phải tự canh tác để nuôi hệ thống đồn bót trải rộng ở vòng ngoại vi khô cằn và hiểm trở. Lý do là bọn tứ di đáng khinh trong nền văn hoá duy chủng của tộc Hán, đã từ bên ngoài tấn công và còn vào làm chủ Hán tộc trong nhiều đợt, qua nhiều thế kỷ.... Các Thuyền Vu hay Đại Hãn của dị tộc man rợ đã đem Công chúa Trung Hoa về làm tì thiếp, hoặc Hốt Tất Liệt, Hoàng Thái Cực hay Khang Hy, Càn Long đã lên ngôi Hoàng Đế ngay tại Trung Nguyên!
Ai lên lãnh đạo Trung Quốc cũng phải trước hết làm chủ khu vực Trung Nguyên tương đối trù phú, khống chế được miền Tây hoang vu nghèo đói và kiểm soát được vùng biên vực để tránh ngoại xâm. Từ Tần Thủy Hoàng Đế đến Hán Vũ Đế hay Mao Trạch Đông, mối lo sinh tử của lãnh đạo xứ này đều dẫn đến việc bành trướng ảnh hưởng và kiểm soát được vùng trái độn quân sự ở vòng ngoài.
Vì vậy, sau khi vét đoàn dân đói rách từ miền Tây về làm chủ Trung Nguyên trong cuộc Vạn lý Trường chinh, Mao lập tức khống chế Tân Cương năm 1949, và tấn công Tây Tạng năm 1950. Việc thôn tính Tây Tạng đã hoàn tất vào Tháng Ba năm 1959, khiến vị lãnh đạo Tây Tạng là đức Đạt Lai Lạt Ma đời thứ 14 phải lưu vong qua Ấn Độ....

Sáu mươi năm sau, là ngày nay, chế độ Cộng sản Trung Quốc đang thấy đất trời rung chuyển không chỉ vì nguy cơ kinh tế hay động loạn xã hội bên trong mà còn vì những chuyển dịch âm thầm mà dữ dội của vùng trái độn ở chung quanh.

Tháng 11 năm ngoái, mới gần đây thôi, đức Đạt Lai Lạt Ma bất ngờ thăm viếng nước Cộng hoà Mông Cổ trong bốn ngày. Chính thức là để thuyết pháp cho dân Mông Cổ, sắc dân chịu ảnh hưởng rất sâu và rất cao của Phật giáo Tây Tạng - mà họ gọi là Lạt Ma giáo. Đây là lần thứ tư mà vị lãnh đạo Phật giáo Tây Tạng đặt chân vào xứ Mông Cổ, lần cuối là vào năm 2006.

Nhìn từ Bắc Kinh thì đấy là một... âm mưu mờ ám!

Vì Cộng hoà Mông Cổ nay đã là quốc gia dân chủ, thực sự, và trở thành một nguồn cám dỗ cho công dân Cộng hoà Nhân dân Trung Quốc gốc Mông Cổ trong khu vực tự trị của họ, ở Nội Mông! Tin đồn rằng hóa thân sau này của đức Đạt Lai Lạt Ma có thể là một người Tây Tạng hay Mông Cổ dĩ nhiên là làm Thiên triều đỏ thấy xanh mặt! Việc Cộng hoà Mông Cổ tăng cường hợp tác với Nhật Bản và Hoa Kỳ để khai thác tài nguyên khoáng sản trong lãnh thổ rộng lớn này càng làm Thiên triều mất ngủ.

Cái chuyện xa xôi ấy bỗng lại xảy ra cùng sự chuyển hóa của Miến Điện, xứ Myanmar trong thời sự quốc tế. Người dân Miến Điện đang tự giải phóng khỏi hai tai ách nội ngoại. Bên trong là chế độ độc tài quân phiệt và bên ngoài là sự lệ thuộc vào Trung Quốc.

Miến Điện là quốc gia rộng lớn với diện tích gấp đôi Việt Nam, nằm trong khu vực chiến lược cho an ninh Trung Quốc vì tiếp cận với Ấn Độ dương và Thái bình dương, là cửa ngõ thông thương của các tỉnh bị khóa trong lục địa như Vân Nam Quý Châu ra tới biển nóng ở bên ngoài.

Nhưng, y như Tây Tạng, Miến Điện có những liên hệ lịch sử, văn hoá và cả sắc tộc quá gần với... Ấn Độ và xưa kia nằm trong hệ thống cai trị của Đế quốc Anh, trải rộng từ rặng Indu Kush qua đến Vịnh Xiêm La. Ra khỏi chế độ độc tài quân phiệt – và sức hút của Bắc Kinh – Miến Điện sẽ có một tương lai kinh tế trù phú hơn, y như trong quá khứ, khi gia kết với thế giới văn minh bên ngoài.

Lãnh đạo Bắc Kinh phải triệt để kiểm soát Tây Tạng vì lý do nội tại của mình lẫn nỗi lo truyền thống trong tiềm thức.

Đập Tam Hiệp lớn nhất thế giới được Trung Quốc xây dựng trên sông Dương Tử, tỉnh Hồ Bắc. Getty Images

Bên dãy Hy Mã Lạp Sơn cao như đỉnh trời, Cao nguyên Tây Tạng là nơi phát tích những son sông lớn nhất Á Châu và cung cấp một lượng nước tới gần một phần ba cho Trung Quốc, một xứ mà diện tích canh tác chỉ bằng một phần ba trung bình của thế giới. Khi khống chế Tây Tạng, Bắc Kinh kiểm soát được nguồn nước cho mình, từ Dương tử lên Hoàng Hà, và cho các nước vây quanh, quan trọng nhất là sông Mekong.... Cao nguyên Tây Tạng là tháp nước vĩ đại nhất Á châu với trữ lượng khoảng 400 tỷ thước khối. Thiếu nước là Thiên triều chết cạn.

Tây Tạng thật ra có diện tích bằng cả Tây Âu và có nhiều tài nguyên khoáng sản chưa khai thác. Với cái nhìn thiển cận và vô trách nhiệm, Bắc Kinh còn dùng nơi này làm chỗ lưu giữ phế vật của kỹ nghệ hạch tâm, thành một đống rác nguyên tử. Đó là chuyện bên trong.

Với bên ngoài, Tây Tạng lại giáp giới với Ấn Độ, một xứ cừu thù lâu năm của Thiên triều đỏ. Việc Ấn Độ tiếp tục yểm trợ chính quyền lưu vong của dân Tây Tạng, nay còn mở rộng quan hệ với các nước Thái bình dương, từ Nhật Bản, Úc tới Hoa Kỳ, khiến Bắc Kinh thấy mình như bị bao vây! Nỗ lực "Nam tiến" qua các dự án chiến lược với Pakistan và Miến Điện càng khiến Ấn Độ tăng cường hợp tác với các quốc gia bán đảo hay hải đảo vây quanh Trung Quốc. Khi Miến Điện chuyển hướng, Ấn Độ sẽ tích cực yểm trợ và càng làm Thiên triều mất ngủ.

Trong khi ấy, Tân Cương vẫn chưa êm! Sắc dân Duy Ngô Nhĩ theo Hồi giáo – "Rợ Đột Quyết trong lịch sử Trung Quốc - vẫn đòi quyền độc lập và càng bị đàn áp họ càng thiên về giải pháp khủng bố, với sức yểm trợ đáng ngại của các lực lượng Hồi giáo quá khích.

Đã thế, Hoa Kỳ bỗng dưng lại quan tâm đến lưu vực sông Mekong, và yểm trợ các nước dưới hạ nguồn, từ Miến Điện, Thái Lan đến ba nước Việt, Mên Lào...

Một cách rất khách quan, Trung Quốc là trái bom nổ chậm về môi sinh với việc khống chế tháp nước Tây Tạng, xây dựng đập Tam Hiệp, điều tiết nguồn nước từ sông Dương tử lên Hoàng hà và gieo họa lũ lụt hay hạn hán cho 60 triệu dân dưới hạ nguồn Mekong.

Nhưng ngoài khía cạnh môi sinh khiến người ta cần chú ý đến Tây Tạng hay Miến Điện, an ninh mới là mối quan tâm đáng kể cho mọi quốc gia....
 
Quốc gia nào cũng có thể có tranh chấp về lãnh thổ với các lân bang. Quốc gia nào cũng có thể gặp bài toán hội nhập các sắc tộc ở bên trong. Riêng Trung Quốc thì có nhiều tranh chấp nhất, ít ra với cả chục quốc gia, từ Ấn Độ qua Nhật Bản đến các nước Đông Nam Á. Mà nội tình thì chưa hề có hội nhập sắc tộc. Chỉ có biểu trưng trên lá "Ngũ tinh Hồng kỳ" với Hán tộc giữ vị trí Bắc đẩu, vây quanh là bốn ngôi sao tượng trưng cho bốn sắc tộc thiểu số là Mông, Mãn, Hồi, Tạng. Bây giờ, cùng với Miến Điện, bốn ngôi sao ấy như đang bung khỏi lá cờ!

Chuyện đáng theo dõi là vì sao Miến Điện đang thoát ra ngoài mà Hà Nội lại chập chờn bay vào chốn đó? [NXN]

Published in Phân tích
Page 2 of 2

 

 

Articles View Hits
719480
VietTribune.com is an online newspaper owned by Viet Tribune Media Corporation. All rights reserved. 2012